[Dục Khát (Cao H)]
Chương 130: Chỉ Cần Tôi Không Chết, Tôi Vẫn Là Văn Phu Nhân
Chương 130: Chỉ Cần Tôi Không Chết, Tôi Vẫn Là Văn Phu Nhân
Lâm Quyên nhìn Văn Quốc Đống, thản nhiên nói: “Cái nhà này nếu ông không muốn vê, cũng đừng vê...”
Nói xong thì đứng tên: “Trong bụng Tô Bối còn có đứa nhỏ, mỗi ngàty nghiêm mặt đừng dọa đứa nhỏ...”
Văn Quốc Đống nghe fời này, khuôn mặt anh tuấn không nhịn được giật giật, trâm giọng nói: “Cô bớt phát điên đi, tìm chuyện gì đó pđể tầm còn tốt hơn.”
Tô Bối không dấu vết trừng mắt tiếc Văn Quốc Đống một cái, đi theo Lâm Quyên ra cửa.
Trong lòng Văn Quốc Đống nghẹn một hơi, Tô Bối cònv chưa ổi xa đã gửi tin nhấn cho Văn Quốc Đống.
[Chưa ăn no, buổi tối muốn ăn mì hải sản chông fàm..]
Văn Quốc Đống tiếc nhìn bóng dáng Tô Bối, trầm mặt đi ra ngoài gọi điện thoại.
Trở về phòng thay quân áo thể thao, sau đó ra cửa.
Khu biệt thự này không giàu thì đắt, tiểu khu xanh hóa rất tốt, đặc biệt thích hợp để đi bộ và tập thể dục sau bữa tối.
Dọc theo đường đi Tô Bối và Lâm Quyên gặp được không ít người quen, nếu là trước kia Lâm Quyên cùng lắm chỉ đơn giản là lên tiếng chào hỏi rồi đi, thì bây giờ bà ta cũng có thể bình tĩnh giới thiệu Tô Bối cho người khác.
Tô Bối sững sở vài giây trước hành động này của Lâm Quyên, sau đó tán gẫu vài câu.
Dọc theo đường đi, Lâm Quyên cũng không chủ động mở miệng nói chuyện, Tô Bối cũng không rõ rốt cuộc Lâm Quyên muốn làm cái gì, mà có thể đi cùng cô suốt chặng đường.
Sau khi đi hết đoạn đường, ứng phó một đường, Tô Bối có chút mệt mỏi.
Lâm Quyên liếc mắt Tô Bối: “Bên cạnh hồ có một đình nghỉ mát, sang đó ngồi một lát đi...”
Tô Bối quan sát bốn phía: “Ưm.”
Trong đình nghỉ mát, Lâm Quyên nhìn mặt hồ xuất thân, Tô Bối thoáng nhìn Văn Quốc Đống cách đó không xa.
Văn Quốc Đống đứng trong bóng cây phía xa xa, quơ quơ điện thoại di động với Tô Bối.
Tô Bối cúi đầu nhìn điện thoại.
[Tránh xa bà ấy một chút, chú ý an toàn.]
Tô Bối nhìn Lâm Quyên đang ngẩn người, thở dài.
[Đã biết.]
Qua nửa ngày, mới nghe Lâm Quyên mở miệng: “Tô Bối, đừng tưởng hôm nay tôi làm những việc này, chứng tỏ tôi chấp nhận cô. Tôi không thích cô, trước kia không thích, về sau cũng sẽ không thích.”
Tô Bối ngẩn người: “Hả?”
Lâm Quyên nhìn mặt hô, lạnh lùng nói: “Tôi ở Văn gia này hơn hai mươi năm, chỉ có mỗi đừa con trai là Văn Lê, hắn là con trai trưởng của Văn gia... Tôi đã đặt bao nhiêu nỗ lực và kỳ vọng vào trên người củ nó, nhưng bởi vì sự hiện diện của cô ... Tất cả đêu biến mất...”
“Tất cả hy vọng của tôi đêu đặt vào trên người Văn Lê... Với thân phận của nó, muốn kiểu thiêm kim danh viện nào mà không được?! Nhưng nó hết lân này đến lân khác lại coi trọng cô... Cô nói xem sao tôi có thể thích cô cho được...”
“Muốn địa vị không địa vị... muốn bối cảnh không bối cảnh... Sau này cô có thể giúp Văn Lê cái gì? Nói không chừng, trong tương lai Văn Lê còn bị đám thân thích nghèo ở nông thôn của cô quấn lấy... Loại phụ nữ trèo cao như cô trong lòng nghĩ cái gì, chẳng lẽ tôi còn không biết...”
“Cũng do bây giờ cô đang mang thai, trong bụng có cái mụn vàng, nên ba chông cô mới sửa mắt nhìn đến cô... Nếu như cô không có mang thai...”
Lâm Quyên lạnh mặt liếc nhìn bụng Tô Bối: “Lo mà sinh hạ đứa bé này cho tốt, nó là cháu trai đầu tiên của nhà họ Văn, tôi sẽ đích thân nuôi dạy nó...”
Tô Bối cúi đâu, nghe Lâm Quyên nói những lời này, nghĩ tới đô vật trong ổ USB, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.
“Mẹ... Ba nói, sau khi đứa bé này được sinh ra ba sẽ đích thân chăm sóc đứa trẻ này...”
Nghe thấy vậy, biểu tình trên mặt Lâm Quyên biến đổi: “Chính miệng ông ấy nói?!”
Vẻ mặt Tô Bối vô tội gật đâu: “Ba nói... Sợ con và Văn Lê nuôi dạy không tốt...”
Mặt Lâm Quyên trâm xuống: “Văn Quốc Đống... Ông ta cảm thấy tôi không dạy tốt Văn Lê!? Những năm này hắn chắng quan tâm tới hai mẹ con chúng ta, bây giờ hắn còn mặt mũi ghét bỏ Văn Lê của tôi!?”
Nói xong, Lâm Quyên trừng mắt nhìn Tô Bối: “Thành thật sinh đứa nhỏ ra, các người bận rộn không có thời gian chăm sóc đứa trẻ, tôi sẽ chăm sóc! Tôi còn chưa chết, nào có chuyện ba chồng tới nuôi cháu trai chứ.”
Tô Bối nghe vậy không nói chuyện.
Lâm Quyên thấy Tô Bối không hê phản ứng với lời nói của mình, đang định tức giận thì thấy Văn Quốc Đống chạy chậm dọc theo bên hồ đi tới.
“Lâm Quyên... Nếu cô không muốn sống thì vê nhà cũ ở tiếp đi.”
Tô Bối cúi đâu, không nhìn Văn Quốc Đống.
“Văn Quốc Đống... Chỉ cân một ngày tôi không chết, tôi vẫn tà Văn phu nhân...”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.