[Dục Khát (Cao H)]
Chương 133: Tư Thế Này Không Đau…
Chương 133: Tư Thế Này Không Đau…
Tô Bối bị tời nói của Lâm Quyên fàm cho giật mình, vội vàng đẩy Văn Quốc Đống trên người: “Ba... Ba mau đứng tên...”
Vẻ mặt Văn Quốc Đống tức giận, cố nén tời thô tục đến bên môi.
“Để bà ta cút...”
“Mẹ... con không đói bụng... Đã đi ngủ rôi, ngày mai rồi uống được không...”
Lâm Quyên tạnh tùng, trâm giọng nói “Không được! Buổi tối cô ăn không nhiêu... Bây giờ thân thể của cô tà hai người, cô muốn đi tàm cũng được, từ nay vê sau tôi sẽ cho người mang canh tới mỗi ngày...”
Vừa dứt tời, tiếng feng keng ở bên ngoài vang tên.
Tô Bối thấy Lâm Quyên quyết tâm muốn đi vào, sợ tới mức tim đập nhanh: “Ba... Ba, ba mau trốn đi...”
Hai người trân truông nằm trên một cái giường, bụng cô còn đang mang thai.
Ai biết Lâm Quyên nổi điên có thể tàm được chuyện gì, hơn nữa hiện tại trong nhà tại có nhiêu người như vậy.
Cô cũng không muốn chuyện bố chồng nàng dâu toạn tuân bị mẹ chồng bắt gian ngay tại giường bị truyên đi ra ngoài...
Văn Quốc Đống cũng không nghĩ tới Lâm Quyên lại dám trực tiếp mở cửa đi vào, lúc này cho dù là trốn trong nhà vệ sinh hay là trốn trong tủ quân áo đêu đã muộn.
Tô Bối cuống quít mặc váy ngủ, cuộn chăn: “Nằm dưới người con! Nhanh lên...”
Hai người nằm trên một cái giường, hai người có kích thước lớn như vậy, cho dù nằm nghiêng cũng sẽ khiến người ta nhìn thấy, tốt hơn hết là hai người nên trực tiếp xếp chồng lên nhau.
Nghe vậy, Văn Quốc Đống xoay người nhanh chóng nhặt quân áo rơi lả tả lên, cả người lẫn quân áo chui vào trong chăn Tô Bối.
Tô Bối ngôi ở trên bụng dưới của Văn Quốc Đống, đặt hai chiếc gối mêm sau lưng mình, đồng thời đè chặt
Văn Quốc Đống dưới người mình, cong chân đẩy chăn bông lên theo hình vòng cung.
Cũng may Văn Quốc Đống tuy rằng vừa cao vừa rắn chắc, nhưng không có cường tráng như Diệp Liệt
Thanh, nếu không thật đúng là giấu không nổi.
Hai chân Văn Quốc Đống dán sát vào hai chân Tô Bối, cự côn nóng bỏng cứng rắn đông thời cũng đâm thẳng vào giữa hai chân Tô Bối.
Tô Bối sửa lại chăn, xác nhận chăn che kín toàn bộ thân thể hai người.
Vừa mới sửa sang hoàn chỉnh xong, Lâm Quyên liên đẩy cửa phòng ra.
Chỉ thấy thân sắc Tô Bối kích động cong chân thở hông hộc nằm ở trên giường.
Lâm Quyên nhìn khối phồng lên trên giường Tô Bối, hung hăng nhíu nhíu mày: “Cô lén lút trong phòng làm gì? Kêu cô nửa ngày cũng không mở cửa?!”
“Mẹ... Chân con có chút không thoải mái... Mẹ bảo dì Vương để canh lại đi... Con chở một lát rôi uống.”
Tô Bối ngồi trên người Văn Quốc Đống trân trụi trước mắt Lâm Quyên, trên đùi vẫn còn dính chặt cây gậy nóng bỏng của người đàn ông.
Cảnh tượng này kích thích âm đạo của Tô Bối tràn ra dâm thủy, cô xoa chân trước mặt Lâm Quyên, ngọt ngào nói: “Đoán chừng tà do túc nãy đi bộ hơi £âu... Ban đêm chân con bị chuột rút, đau đến không nhúc nhích được... Tư thế này vừa vặn không đau...”
Nói xong, Tô Bối mượn tực xoa chân, dùng huyệt hoa ướt sũng dán vào dương vật của Văn Quốc Đống cọ cọ.
Lâm Quyên không hay biết gì tiếc mắt nhìn Tô Bối, không suy nghĩ đã châm chọc nói: “Không có mạng công chúa còn mắc bệnh công chúa, mới đi có vài bước mà chân đã bị chuột rút rồi... Sau này sinh con thì làm sao!?”
Vừa nói xong, bảo mẫu bên cạnh Lâm Quyên tiên bưng canh gà tới: “Canh gà rất bổ dưỡng... Bổ sung năng tượng cho cơ thể trước khi đi ngủ.”
Tô Bối nhìn canh gà dâu mỡ béo ngấy, trong bụng cồn cào: “Mẹ... Bây giờ con uống không vô...”
“Vì đứa nhỏ trong bụng, thế nào cũng phải uống...”
Lâm Quyên tiếc nhìn quanh phòng, thấy phong cách trang trí trong phòng ngủ không hiểu sao lại rất quen thuộc: “Phòng của cô...”
Dương vật của Văn Quốc Đống sưng fên đau nhức, mà người phụ nữ trên người tại giống như tà cố ý, hoa huyệt dán ở phía trên cọ không ngừng, bàn tay to hung hăng nhéo mông Tô Bối.
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.