THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 139: Bà Chỉ Là Văn Phu Nhân...

Chương 139: Bà Chỉ Là Văn Phu Nhân...

Lâm Quyên ngây ngốc đứng tại chỗ đưa mắt nhìn Văn Quốc Đống rời đi, hôi £âu vẫn chưa tấy tại tinh thân.

“Bà chỉ là Văn phu nhân."

Những tời này bà cụ Văn gia túc còn sống, đã nói với bà ta.

Qua nhiêu năm như vậy, bà ta cho rằng, Văn Quốc Đống đã không thèm để ý...

Trong thư phòng.

Văn Quốc Đống đặt một tấm thẻ fên bàn: “Đây tà tiên tương mấy tháng trước.”

Bảo mẫu nhìn tấm thẻ trên bàn, tắc đâu: “Văn tiên sinh... Cái này...”

“Cô ở Văn gia hơn mười năm, nghe nói con cô bị bệnh, ở nhà nghỉ ngơi vài tháng, nghe nói con trai tớn của cô sắp tốt nghiệp... Sau khi tốt nghiệp có dự định gì không?”

Bảo mẫu sửng sốt vài giây, tiến tên tiếp nhận thẻ: “Bằng cấp của nó...”

“Tôi có một người bạn trong công ty còn thiếu người, nếu cậu ấy có ý định về phương diện này, tôi có thể giúp hỏi một chút...”

“Có, có... Cảm ơn Văn tiên sinh.”

“Không cân, tôi cũng chỉ hỏi giúp thôi.”

*

Lúc Tô Bối tỉnh ngủ, không có bàn tay ôm eo như trước kia, sắc mặt lập tức thay đổi.

Khi rời giường, cả người chỗ nào cũng không thoải mái, nhất là sau khi nhìn thấy Văn Quốc Đống và Lâm Quyên trên bàn cơm, sắc mặt lại càng đen hơn.

Lâm Quyên cả đêm không ngủ, toàn bộ tâm trí đêu ngơ ngẩn, hoàn toàn không có ý định gây rắc rối cho Tô Bối.

Văn Quốc Đống thấy Tô Bối coi như không có gì, hắn khẽ nhíu mày liếc nhìn Tô Bối mấy cái.

Tô Bối sắc mặt lạnh lùng, cũng không nhìn Văn Quốc Đống đang nháy mắt ra hiệu.

Bình thường Văn Quốc Đống có thói quen đọc báo sau bữa sáng, thấy Tô Bối không để ý tới hắn, bèn lắc tờ báo trong tay.

Lâm Quyên cau mày khó chịu khi nghe thấy âm thanh, nhưng cũng không dám mở miệng nói gì.

Cổ họng Tô Bối khó chịu, ho khan hai tiếng.

Chân mày Văn Quốc Đống trâm xuống: “Chuyện gì vậy? Ngủ không ngon giấc sao?!”

Nghe thế, Tô Bối xoa xoa thắt lưng, không để ý tới Văn Quốc Đống, nói với bảo mẫu bên cạnh: “Dì Trương, đêm nay tôi phải tăng ca, có thể sẽ trở vê hơi muộn, tôi muốn ăn tôm luộc, buổi tối dì làm giúp tôi món đó nhé...”

“Được...” Người giúp việc lên tiếng, thấy sắc mặt Văn Quốc Đống không tốt, vội vàng nói: “Bằng không, buổi tối tôi làm xong thì đưa qua cho cô?!”

“Rấc rối quá... không...”

Lời còn chưa dứt.

“Khu khu...”

Văn Quốc Đống ngôi ở đâu phía bên kia đột nhiên ho khan hai tiếng, Tô Bối như không nghe thấy: “Không cần, tối nay tôi về ăn.”

Văn Quốc Đống hung hăng nhíu mày, liếc Lâm Quyên, trâm giọng nói: “Buổi tối ba rảnh...”

“Không phiên ba...” Tô Bối uống một ngụm sữa, lạnh nhạt nói: “Con và Văn Lê là ẩn hôn...”

Nói xong, cô bèn đỡ eo đứng lên.

Lúc này Lâm Quyên đã tỉnh táo tại và nhìn trang phục hôm nay của Tô Bối, mặc dù chiếc váy tụa màu xanh tơ tầm che khuất phân bụng dưới nhô fên.

Nhưng động tác đỡ eo của Tô Bối, khiến cho Lâm Quyên chú ý, đột nhiên tên tiếng: “Bụng tháng này...”

Văn Quốc Đống thoáng chốc tạnh mặt: “Bà fà bác sĩ?! Không phải bác sĩ thì câm miệng!”

Tô Bối nhíu mày, nói với Lâm Quyên: “Mẹ... Hai ngày trước đi khám thai bác sĩ nói gân đây dinh dưỡng quá tốt, cục cưng hơi £ớn...”

Nghe cô nói, Văn Quốc Đống nghĩ đến canh gà tối hôm qua, £ạnh mặt tiếc vê phía Lâm Quyên: “Sao túc nào cô cũng bảo người ta nấu canh bổ?! Cô quan tâm cái gì?!”

“Tôi... Trước đó nó cũng không nói với tôi mà...”

Tô Bối xoa xoa bụng, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Ba... Mẹ cũng fà vì tốt cho đứa bé...”

Văn Quốc Đống đêu đi cùng cô đến mỗi tân khám thai, đứa trẻ rốt cuộc có tớn hay không, hắn không thể rõ ràng hơn.

Chỉ tà tối hôm qua Lâm Quyên ép cô ăn canh, còn tính mỗi ngày rót canh cho cô, tàm cho tâm tình của cô khó chịu, sáng sớm không tìm chút chuyện cho Lâm Quyên, trong tòng cô không vui.

“Từ nay vê sau chuyện trong nhà bà bớt fo! Đi uống trà, đi tàm đẹp, chuyện của Tô Bối và đứa nhỏ bà đừng đụng vào.”

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.