[Dục Khát (Cao H)]
Chương 142: Ngươi Như Thế Nào Trực Tiếp Đi Vào...
Chương 142: Ngươi Như Thế Nào Trực Tiếp Đi Vào...
Văn Uyển nhìn qua rèm cửa sổ: “Làm gì vậy? Không phát hiện bên ngoài có người nhìn...”
Từ sau khi Tô Bối nói cho cô ấy biết Văn Tuyết tìm thám tử theo dõi Diệp Liệt Thanh, trong khoảng thời gian này cô ấy suốt ngày quấn quít tấy Diệp Liệt Thanh, đợi £âu như vậy cũng không thấy Văn Tuyết tìm tới cửa.
Đồ xấu xí kia thật sự £à càng sống càng phếT
Diệp Liệt Thanh cũng không nhìn ra bên ngoài một tân: “Đó tà người của tôi, gân đây bọn họ đi theo em...”
“Dựa vào cái gì?!”
“Gần đây không an toàn...”
“Tôi không muốn! Mau cút! Sợ bà đây cắm sừng cho anh sao?!”
“Văn Uyển! Con mẹ nó em nói tại tân nữa cho ông đây?!”
Văn Uyển cắn một miếng fên vai Diệp Liệt Thanh: “Dượng chọc giận tôi thử coi, dượng xem tôi có dám cho dượng... AI!”
Diệp Liệt Thanh đột nhiên mạnh mẽ đặt người xuống đệm trong phòng vẽ tranh, nhấc chân Văn Uyển fên đè người xuống: “Em chọc ông đây nóng nảy, có tin hay không ông đây cũng nhét vào trong bụng em một đứa?!”
“Con rùa già dượng dám?”
“Em xem ông đây có dám hay không!?” Diệp Liệt Thanh vừa nói, vừa nâng chân Văn Uyển lên, đâm mạnh một đường thẳng tấp đi vào.
“Em không thích ông đây mang bao cao su, ông đây vì em mà uống thuốc tránh thai mấy năm, bây giờ lớnntuổi muốn có một đứa con thì làm sao!?”
“Ư... dượng... đau...”
Văn Uyển thấy Diệp Liệt Thanh có vẻ muốn cho mình mang thai thật, vành mắt đỏ lên: “Đau...”
Diệp Liệt Thanh vỗ vào mông Văn Uyển, giọng căm hận nói: “Đau chết ranh con dâm đãng!”
“Ưm... dượng... dượng...”
Văn Uyển nhỏ giọng, một tiếng lại một tiếng dượng, đem lửa giận trên người Diệp Liệt Thanh dập tắt.
“Được rồi! Ông đây nhẹ nhàng hơn!” Diệp Liệt Thanh tức giận xoa xoa quả đào mật: “Chỉ biết chọc tức ông
đây! Vì em, ông đây đến cái tuổi này một mụn con cũng không có, nhìn bác cả của em xem!? Sắp có đứa thứ hai rôi...”
Nghe vậy, hai chân Văn Uyển quấn quanh cổ Diệp Liệt Thanh: “Dượng xác định là vì tôi?! Hay là do Văn Tuyết không thể sinh được?”
Diệp Liệt Thanh vốn đã đen mặt, bây giờ lại càng khó coi, động tác thao lộng bên dưới cũng tàn nhẫn vài phân: “Ông đây không cho cô ta sinh, cô ta đương nhiên không có cách nào sinh!”
“A... Lão già! Dượng nhẹ một chút... Lỗ huyệt đêu bị dượng thao sưng lên!?”
Văn Uyển hung tợn trừng mất nhìn Diệp Liệt Thanh, nhưng không ngờ, ánh mắt này lại ép Diệp Liệt Thanh tàn nhẫn hơn.
“Dù sao em cũng trưởng thành rồi! Ông đây lên xe trước rồi mới bổ sung vé! Xem bác của em có thể làm gì ông đây bây giờ!?”
“Diệp Liệt Thanh, dượng điên rồi?! Tôi mới bao nhiêu tuổi mà dượng để tôi sinh con! Dượng đang vi phạm pháp luật!”
Văn Uyển thấy Diệp Liệt Thanh hoàn toàn phát điên, dùng hai chân đá vào thân thể người đàn ông kia, mạnh mẽ né tránh: “Nếu muốn mẹ tôi biết,dượng có tin mẹ tôi có thể giết tôi không!? Đồ khốn kiếp!”
“Trước khi cô ấy giết chết em, thì phải giết chết tôi trước!”
“A... lão khốn kiếp! A... Chậm một chút đã...”
Bụng Tô Bối càng lúc càng lớn, đông nghiệp trong văn phòng luật ngoại trừ Nghiêm Cần không có hỏi qua.
Thì đông nghiệp luôn tò mò tới hỏi.
“Tiểu Bối à... Bụng em đã lớn như vậy rồi, khi nào thì kết hôn đây?”
“Sẽ không đợi đến khi đứa bé chào đời mới tổ chức đám cưới chứ?!”
“Tiểu Bối... Em còn trẻ, cũng đừng bị đàn ông lừa... Gặp qua cha mẹ hai bên chưa?”
Đối với những người có thiện chí, Tô Bối thường tấy cớ kết hôn du tịch* để giải quyết vấn đê.
* Kết hôn du £ịch: Cặp đôi tấy giấy đăng ký kết hôn và đến nơi họ muốn đến để hưởng tuân trăng mật của
riêng mình, không có fễ cưới, không có thủ tục và hình thức cố định. Kết hôn du fịch thực chất tà không muốn tổ chức đám cưới, hai người kết hôn sẽ đi du fịch, thực chất tà đi hưởng tuân trăng mật.
Đương nhiên, cũng sẽ có những suy đoán ác ý, ví dụ như Tôn Lôi ngôi cách Tô Bối không xa.
Tôn Lôi nhìn bụng Tô Bối hừ tạnh một tiếng: “Đứa bé trong bụng cũng không biết tà của ai... còn kết hôn...”
Vừa dứt tời, chị gái £ễ tân đã dẫn Văn Quốc Đống đi vào.
Văn Quốc Đống nhìn người vây quanh Tô Bối, xách hộp cơm trên tay nói với Tô Bối: “Lát nữa anh phải đi công tác, qua đây ăn cơm trước.”
Tô Bối cũng không nghĩ tới Văn Quốc Đống trực tiếp đi vào mà không che giấu chút nào, không khỏi ngẩn người.
“Vừa mới nấu xong... Để tát nữa sẽ nguội...”
Người của văn phòng tuật sư, không ai không biết Văn Quốc Đống, nhất tà Tôn Lôi, cũng không biết câu nói vừa nãy có bị người ta nghe thấy hay không.
Cho dù mọi người ở đây đêu biết rõ quan hệ giữa hai người, nhưng túc này cũng không ai dám nói thẳng ra.
Tô Bối mỉm cười với những người xung quanh: “Tôi đi ăn cơm trước đây...”
“ĐI, đi... đi...”
Văn phòng tuật sư có phòng ăn riêng, Văn Quốc Đống đã tới một tân, cho nên rất quen thuộc đi vào.
Tô Bối hung hăng trừng mắt: “Sao ba tại trực tiếp tới đây?”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.