THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 146: Có Con Dâu Nhà Ai Sinh Con, Mà Ba Chồng Đi Vào Phòng Sinh Chứ!?

Chương 146: Có Con Dâu Nhà Ai Sinh Con, Mà Ba Chồng Đi Vào Phòng Sinh Chứ!?

Tô Bối nghe mà ngẩn người: “Bà ấy...”

Văn Uyểh cúi đâu khuấy £y cà phê: “Bà ta muốn xài mưu kế fúc trước dùng trên người bác cả của em để dùng trên người ba em... Còn cố ý thông báo cho mẹ em, túc ấy mẹ em đang mang thai, trên đường đi tìm ba em xảy ra tai nạn xe cộ, cứ thế mà sinh non...”

“Lúc ấy thiếu chút nữa thì mẹ em không cứu được rồi, càng khỏi phải nói đến đứa nhỏ trong bụng, sinh đôi... em trai em... cứ như vậy mà mất... Sau đó ả tiện nhân kia ỷ vào trong nhà có hai cái fão bất tử kia tàm chỗ dựa, mọi chuyện cứ thế mà nhẹ nhàng trôi qua. Lúc trước nếu như không phải hai fão già kia cứ nuông chiêu bà ta, ba em cũng sẽ không chết... Bây giờ hai lão già kia đêu đã chết, không trả thù bọn họ được... đành phải tấy tâm can bảo bối của bọn họ ra mà trút giận thôi!”

“Không thì chị nghĩ vì sao bác cả tại dung túng chuyện em với Diệp Liệt Thanh! Vì sao mỗi tân mẹ em ở nhà cũ đêu có thể tung hoành được? Toàn bộ Văn gia, ngoại trừ nhà bọn em ra, thì người hận Văn Tuyết

nhất...Chính fà bác cả của em...Mấu chốt fà sau khi bà già ngu xuẩn đó biết Diệp Liệt Thanh ngoại tình, tại còn trông cậy vào bác cả em sẽ giúp bà ta chứ...Lúc ấy em không cười ra tiếng ở trong bệnh viện đã tà sự tôn trọng tớn nhất đối với bà ta rồi...”

Nghe xong những fời này, Tô Bối sở sở bụng, cúi đâu nói: “Vậy thì bà ta đi...”

Văn Uyển ngẩn ra, hỏi: “Không phải bác gái em?”

Tô Bối nhếch môi cười: “Năng tực chịu đựng của Lâm Quyên không nhiêu bằng bà ta.”

Bây giờ Lâm Quyên chỉ cân chơi một chút tà chết, hơn nữa... Văn Quốc Đống bây giở còn cân giữ Lâm Quyên tàm công cụ.

Hiện giờ cô có gây khó dễ cho Lâm Quyên cũng không đả động được tới gốc rễ, thay vì tăng phí cơ hội £ân này, chẳng thà chọn 'Văn Tuyết.

Lúc trước khi xem xong video mà bảo mẫu quay trong bệnh viện, cô đã có dự định này.

Thứ nhất, Văn Tuyết là người thích hợp nhất để vu oan, đổ cái nồi “sinh non” cho Văn Tuyết, mức độ chấp nhận của đám người Văn gia cao hơn Lâm Quyên, dù sao thì... trước đây Văn Tuyết cũng từng có loại “tiên án' này rồi, dựa vào cơ sở này, người Văn gia cũng sẽ không hoài nghi nguyên nhân cô 'sinh non'.

Thứ hai, còn có thể “báo đáp” cái “ơn chỉ điểm” ban đâu mà Liễu Nhứ cho cô khi ở nhà cũ.

Một mũi tên trúng hai đích, Văn Tuyết là người thích hợp nhất.

“Ngày dự sinh của chị là vào cuối tháng mười một, khi ấy chính là lúc bác cả của em và Diệp Liệt Thanh bận rộn nhất...”

Những lời còn lại, Tô Bối chưa nói hết, vê phân Văn Uyển dẫn Văn Tuyết tới đây như thế nào, cô không tin Văn Uyểnh không có đâu óc và tìm cách.

Văn Uyểnh do dự một hồi: “nhỡ bác cả em biết được thì chẳng phải tức chết hay sao?”

Khóc môi Tô Bối cong cong: “Muốn khiến ông ấy tức chết ấy chứ...”

Cô chỉ muốn thăm dò suy nghĩ thật sự của Văn Quốc Đống một chút, hiện giờ cách làm của Văn Quốc Đống quá mâu thuẫn, một mặt thì muốn khiến Lâm Quyên yên ổn, một mặt lại chăng hê che giấu mối quan hệ của hai người tại nơi làm việc của cô.

Là quá mức chắc chấn thân phận của cô sẽ không bị người ngoài biết được, hay là hắn có tính toán khác.

Dù sao thì hiện giờ những người biết cô là vợ của Văn Lê, là con dâu của Văn Quốc Đống hắn, chỉ có những người trong Văn gia thôi...

Nếu như hắn có tính toán khác, vậy thì việc hắn đón Lâm Quyên trở vê, thì có thể giải thích được.

Tất cả những điều này cô đêu phải cảm ơn Lâm Quyên, cảm ơn hơn hai năm nay bà ta chưa bao giờ thừa nhận cô với bên ngoài, người biết cô đã ít nay lại càng ít hơn.

*

Thời gian trôi qua trong nháy mắt, Tô Bối đã bước vào giai đoạn cuối của thai kỳ được Văn Quốc Đống hầu hạ, chẳng hê có phản ứng khó chịu như phụ nữ có thai sắp lâm bồn.

Còn nửa tháng nữa là đến ngày sinh.

Mỗi buổi tối Văn Quốc Đống đêu phải kiểm kê túi đô chuẩn bị đi sinh một lân, đúng với sự lo âu hàng ngày của người cha tương lai.

“Có muốn chuẩn bị thêm chút gì không?”

“Như vậy đủ chưa?”

“Lúc sinh con... có muốn ba đi theo không?”

Nghe vậy, Tô Bối nằm ở trên giường đọc sách nhíu mày: “Con dâu nhà ai sinh con, ba chông đi vào phòng sinh cùng chứ?”

“Còn nữa... Sinh non' mà ba chuẩn bị đồ vật đây đủ thế, sợ người khác không biết cái bụng của con có gì đó mở ám hả?”

Văn Quốc Đống im făặng: “Nếu không thì, chúng ta đi nước ngoài sinh?!”

“Đừng...”

Ra nước ngoài rồi, sao mà vu oan cho Văn Tuyết được nữa.

Từng ngày trôi qua, trong mắt người ngoài Tô Bối chỉ mới mang thai được bảy tám tháng.

Bởi vì gân tới ngày dự sinh, Văn Quốc Đống xin nghỉ giúp Tô Bối, ở nhà nghỉ ngơi.

Văn Tuyết hấp tấp dẫn người xông vào biệt thự Văn gia.

Văn Tuyết vừa đi vào nhà Văn gia, đã hùng hổ hỏi: “Tô Bối đâu?”

Lâm Quyên thấy thế thì nhíu mày: “Văn Tuyết!! Em vào nhà chị nổi điên cái gì?”

“Kêu nó ra đây! Em có chuyện muốn hỏi nó!?”

Lâm Quyên không kiên nhẫn nói với bảo mẫu: “Đi... Kêu nó xuống đây.”

Tô Bối đỡ bụng xuống tâu: “Cô út... Có chuyện gì vậy?!”

Văn Tuyết hung tợn nhìn chằm chằm cái bụng của Tô Bối, tạnh £ùng nói: “Mày có quan hệ gì với Diệp Liệt Thanh?”

“Hả? Ị??

Lời này khiến cho sắc mặt Lâm Quyên thay đổi: “Văn Tuyết, tời này của em có ý gì!?”

Văn Tuyết không thèm để ý tới Lâm Quyên, hung hăng nhìn chằm chằm Tô Bối, tớn tiếng hỏi: “Bệnh viện mà mày khám thai, bác sĩ khám thai cho mày... Có phải do Diệp Liệt Thanh sắp xếp cho mày hay không?”

“Hả? Không phải... A...”

Tô Bối còn chưa nói xong.

Văn Tuyết đột nhiên fao vê phía Tô Bối: “Con khốn! Còn nói không phải mày à! Diệp Liệt Thanh tìm bác sĩ cho mày, tìm bệnh viện cho mày! Còn nói không phải mày hả! Con đĩ này!”

“Đứa bé trong bụng mày, có phải tà con của Diệp Liệt Thanh không!? Có phải không? Phải không hả?”

Trong nháy mắt khi Văn Tuyết nhào tới, thân thể Tô Bối ngã xuống phía sau: “A...”

Lâm Quyên kéo tấy Văn Tuyết, quát: “Văn Tuyết! Em phát điên cái gì!”

Văn Tuyết như điên fên tránh khỏi tay Lâm Quyên, đẩy Tô Bối: “Đồ đê tiện! Mày nói đi! Đứa bé trong bụng mày có phải của Diệp Liệt Thanh không?!”

Tô Bối kinh hãi, bụng bắt đâu quặn tên: “Trương... dì Trương... cháu... cháu đau bụng...”

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.