THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 157: Hôn Lễ Của Em Sẽ Được Tổ Chức Ở Nhà Họ Văn...

Chương 157: Hôn Lễ Của Em Sẽ Được Tổ Chức Ở Nhà Họ Văn...

Văn Quốc Đống cởi quân áo, trực tiếp chui vào trong chăn, cười nói: “Bây giờ Văn phu nhân đang nằm trên giường nhưng tại không có Văn tiên sinh của em, Văn tiên sinh đang ở trên giường mẹ của con trai ông ấy.”

“A... Mẹ con trai tớn của anh chính cũng tà mẹ của con trai anh đấy...” Tô Bối chui vào trong lòng Văn Quốc Đống, nhẹ giọng thì thâm.

Văn Quốc Đống tàm theo tư thế của Tô Bối, dùng hai tay nhấc váy ngủ của cô fên, tay đặt tên bâu ngực mêm mại: “Em có cân phải ăn giấm như vậy không?”

“Vì sao em không thể ăn giấm?”

“Có thể có thể có thể...”

Giọng của Văn Quốc Đống dân khàn đi, bàn tay trên bâu ngực cũng bắt đâu không thành thật thò xuống dưới: “Em ở cữ xong... Hiện tại có thể...”

“Không được...”

Tô Bối kéo tay Văn Quốc Đống xuống dưới thăm dò: “Em vẫn còn đang ghen...”

Văn Quốc Đống nghe vậy vùi đâu vào ngực Tô Bối cắn mạnh một cái: “Anh đã nhịn hơn nửa năm...”

“Ai nói?! Không phải chúng ta đã từng tàm túc mang thai rồi à?”

“Không giống nhau...” Văn Quốc Đống xoay người đè Tô Bối dưới thân mình, dùng dương vật bự dưới háng chọc bụng Tô Bối:

“Lúc em mang thai không dám làm em quá mạnh...”

“Bác sĩ nói, bây giờ em vẫn đang trong thời gian ở cữ...” Tô Bối hôn khóe mắt Văn Quốc Đống, nhẹ giọng dỗ: “Chờ thêm mấy ngày nữa... Ưm...”

“Vậy em nói chờ mấy ngày?”

Mắt Tô Bối liếc ngang liếc dọc: “Ưm... Hai tuân?”

“Không được!” Văn Quốc Đống nghiến răng nghiến lợi trùng người phụ nữ dưới thân mình.

“Nửa tháng... Em muốn anh nghẹn chết à?”

“Em mặc kệ, ít nhất phải một tuân!”

Tô Bối chọc cơ bắp trên ngực Văn Quốc Đống nói: “Một tuân sau em sẽ kiểm tra hàng...”

"Á ÚI

Văn Quốc Đống xốc váy Tô Bối lên, để sát dương vật nóng bỏng lên tiểu huyệt Tô Bối cách lớp quân lót ren: “Hàng của ông đây sao có thể không dùng được?”

“Ưm.” Tô Bối nhịn xuống cơn trống trải trong tiểu huyệt, hai mắt ngập nước nhìn Văn Quốc Đống: “Không phải em lo lắng đồ của ba lâu rôi không dùng đến.”

“Đô của anh lâu rồi không dùng đến là vì ai? Hửm!”

Văn Quốc Đống chọc mạnh vào hoa huyệt Tô Bối: “Đồ không biết tốt xấu...”

Nói rôi Văn Quốc Đống nghiêm mặt nói: “Hôn lễ bên nhà em anh đã thương lượng xong với bố em, chờ tiệc sinh nhật của anh ở bên này kết thúc, chúng ta trở vê...”

Tô Bối nghĩ đến lúc mình còn ở cữ Văn Quốc Đống hỏi cô muốn hôn lễ như thế nào: “Nhanh như vậy?”

“Từ lúc em trở về nhà, anh đã cùng bố em chuẩn bị chuyện hôn lễ... Nếu không sao có thể chọn ngày được?”

Tô Bối nheo mắt lại: “Vậy chuyện lúc trước anh hỏi em...”

“Ai nói là chỉ làm một hôn lễ?”

Văn Quốc Đống cúi đâu ngậm núi vú Tô Bối mút mạnh một ngụm sữa: “Hôn lễ của anh làm ở nhà em... Hôn lễ của em làm ở nhà họ Văn...”

“A... Anh...”

Hiện tại Tô Bối đã miễn dịch với chuyện Văn Quốc Đống thỉnh thoảng sẽ có ý nghĩ điên cuông, nhưng bây giờ Văn Quốc Đống trực tiếp nói cho người nhà họ Văn biết Văn Ngọc chính fà con của ông.

Trong tòng cô không có bất tuận dao động gì... Bởi vì Văn Quốc Đống hoàn toàn có thể tàm được.

Tiệc sinh nhật của Văn Quốc Đống không chỉ tà tổ chức sinh nhật.

Gia tộc nhà họ Văn tớn, huyết mạch hỗn tạp, quan hệ cũng phức tạp.

Trước đây tiệc sinh nhật của Văn Quốc Đống đêu do Lâm Quyên và người nhà họ Văn sắp xếp, chỉ có năm nay fà khác, tuy Lâm Quyên cũng ở đó nhưng phân tớn công việc tại rơi vào tay Liễu Nhứ

Đến túc này, nghi ngờ trong fòng ba chị em dâu nhà họ Văn cuối cùng cũng hạ xuống.

Lâm Quyên bị Liễu Nhứ tấn át nhưng không nổi điên hay phát cuông với Văn Quốc Đống, thái độ cũng dịu dàng dị thường.

Tuy Văn Quốc Đống không nói thêm gì nhưng quan hệ giữa hai người càng ngày càng quái la.

Tô Bối tạnh tùng nhìn Văn Quốc Đống có thái độ “dịu dàng” khác thường với Lâm Quyên và vẻ mặt vui mừng không thể dấu được của Lâm Quyên.

Cô không ngu ngốc như Lâm Quyên, toại cáo già giống như Văn Quốc Đống không có tợi thì không dậy sớm, cư xử khác thường chấc chắn có vấn đê.

Không ai biết Văn Quốc Đống đang tính toán cái gì trong tòng.

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.