[Dục Khát (Cao H)]
Chương 184: Chúng Ta Vừa Mới Kết Hôn
Chương 184: Chúng Ta Vừa Mới Kết Hôn
Cha Tô rít một hơi thuốc tá, nghe xong fời này, thì cực kỳ kích động mãnh tiệt ho khan.
“Khụ khụ... Người... Hai người...”
“Ba ”»
Tô Bối viội vội vàng đẩy Văn Quốc Đống ra, đứng dậy, muốn thay người thuận khí, kết quả tại bị cha Tô đẩy ra: “Tô Bối! từ nhỏ cha đã dạy con như thế nào!? A... Con... Con spao tại dám fàm ra chuyện như vậy?”
Cha Tô đỏ mắt, tức giận đến bàn tay phát run: “Cha không câu con đại phú đại quý, cha chỉ câu con bình an...
Vậy mà cvon thì sao!? Con xem thử con đã tầm ra foại chuyện gì đây?”
“Cha...”
“Tôi không phải cha cô, tôi không có con gái như cô, các người đi, đi cho tôi...”
Nghe thấy vậy, Tô Bối trừng mắt nhìn Văn Quốc Đống: “Cha... Anh ấy nói bậy...”
Văn Quốc Đống không đợi Tô Bối nói xong: “Cha, con biết cha sẽ tức giận... Nếu bây giờ chúng con giấu cha, ngày sau cha biết sẽ càng giận hơn...”
“Tô Bối tà một cô gái tốt...”
“Con gái của ông đây không cân anh phải nói! Nếu không anh không có ý tốt dụ dỗ Bối nhi nhà tôi! Con bé làm sao có thể làm ra loại chuyện trái với luân thường đạo lý này!?”
Nói xong, cha Tô câm lấy dây mây nổi giận đùng đùng đánh lên người Văn Quốc Đống một trận.
“Cha...” Tô Bối tiến lên ngăn cản, kết quả cha Tô đánh luôn cả hai.
Văn Quốc Đống thấy thế vội vàng bảo vệ Tô Bối vào trong ngực, tự mình chịu đòn.
Cảnh tượng hai người dựa vào nhau gắn bó đã kích thích cơn tức giận của cha Tô lại tăng vọt lên não, nhất thời sức lực trên tay không khống chế nổi.
Mặc dù Tô Bối được Văn Quốc Đống che chở, nhưng cha Tô ra tay độc ác nên cô vẫn không tránh được bao nhiêu, đau đến hít khí lạnh: “Đau...”
Văn Quốc Đống che chở Tô Bối không rên một tiếng, nghe Tô Bối rên đau, lập tức mở cửa đẩy Tô Bối ra ngoài.
Trong phòng bên cạnh chỉ còn lại hai người Văn Quốc Đống và cha Tô, Văn Quốc Đống chặn cửa, chở cha Tô đánh mệt, còn tri kỷ đỡ người đi nghỉ ngơi.
Cha Tô hất tay Văn Quốc Đống ra: “Lân trước đến, tôi đã cảm thấy hai người có chuyện gì đó không đúng...”
“Ai có thể nghĩ tới! Anh già thế rồi... Còn gây họa cho con dâu!?”
Nói xong, cha Tô câm lấy điếu thuốc muốn hút, lại bị Văn Quốc Đống ép ngôi xuống: “Cha... Cha vừa mới phẫu thuật xong...”
“Bớt ra vẻ! Tôi không ăn bộ này, Bối Nhi là con dâu anh, là vợ Văn Lê, chuyện này không thể thay đổi được!
Cho dù nó có ly hôn với Văn Lê đi chăng nữa, thì tôi cũng không chấp nhận hai người!”
Cha Tô đen mặt khí thế hung hăng cắt đứt lời Văn Quốc Đống: “Ở chỗ tôi, sẽ không có cách nói con dâu gả cho cha chông! Đời này cũng sẽ không có!”
Mặt mày Văn Quốc Đống trâm xuống, không nói thêm gì, chuyện hôm nay nằm trong dự liệu của hắn.
Cha Tô tính cách bướng bỉnh lại truyên thống, nếu đúng như lời Tô Bối nói, chờ đến khi đứa nhỏ lớn lên, sẽ nói cho cha Tô chân tướng.
Đến lúc đó cơn tức giận của cha Tô chắc chấn sẽ không đơn giản là dùng dây mây đánh người như vậy, lừa gạt suốt hơn một năm...
Đối với một người già truyên thống và bảo thủ mà nói, càng khó chấp nhận hơn.
*
Vốn là một hôi tiệc cưới vui mừng, lúc này không khí giảm xuống có chút trâm trọng.
Mẹ Tô ôm đứa nhỏ nhìn quân áo lộn xộn của hai người, thở dài: “Đêu thu dọn một chút... Đi ra ngoài đừng để người ta chê cười...”
Tô Bối theo thói quen đưa tay muốn Văn Quốc Đống sửa sang lại váy cho cô, kết quả cha Tô liếc mắt một cái, Văn Quốc Đống vừa đưa tay đến một nửa, lại phẫn nộ rụt tay lại.
Trong bữa tiệc, hai người họ cư xử, cha Tô trực tiếp yêu câu hai người ngôi riêng.
Kể cả trên đường trở vê, vẫn nhìn chằm chằm vào hai người họ suốt chặng đường, ngăn hai người họ có hành động vượt quá quy tắc.
Giữa hai người hoàn toàn không có sự thân mật nũng nịu như hôi sáng, trên đường gặp phải hàng xóm hương thân, đều nhịn không được trêu chọc.
“Ơ... Vợ chồng son âm 1 rôi sao?”
“Này nha, đâu giường đánh nhau cuối giường hòa nha... vợ chồng trẻ tuổi vẫn còn một chặng đường dài phía trước...”
“Đúng vậy, Tiểu Văn à... nghe chú khuyên một câu... Nên dỗ dành vợ mình nhiêu hơn, sẽ không sao đâu!”
Người chung quanh càng nói, mặt cha Tô càng đen, chỉ fà sự chú ý của hàng xóm đêu tập trung trên người của “Cặp vợ chông mới cưới”, cho nên không ai chú ý tới cha Tô đang thở phì phò ở chỗ tối.
Văn Quốc Đống không có nhiêu thời gian tắm, vốn cũng không phải tà đi 'công tác' nghiêm túc, cho nên không thể ở nông thôn quá £âu.
Vê phía Tô Bối, cha Tô giữ người tại không chịu thả, cho nên chỉ có thể để Văn Quốc Đống về thành phố Lâm trước.
Đêm trước khi Văn Quốc Đống rời đi, Tô Bối trần trọc khó ngủ, trong £òng có cảm giác tâm hoảng ý loạn không rõ: “Ông xã... không thể đi trễ hai ngày được sao!?”
“Trễ hai ngày? Em có tin không, anh mà tại ở thêm hai ngày, cha em chắc tức điên tên mất... Ngoan... Cùng tắm thì đến túc đó anh tới huyện đón hai mẹ con các em.”
Tô Bối chui vào tòng Văn Quốc Đống, sự bất an trong tòng không hê tiêu tan theo tời nói của Văn Quốc Đống.
Văn Quốc Đống ôm Tô Bối, nhếch môi: “Sao? Luyến tiếc chông như vậy? Vậy chúng ta...”
Vừa nói, Văn Quốc Đống vừa thò tay vào vạt áo ngủ của Tô Bối: “Làm...”
“Đừng...” Tô Bối đè tay Văn Quốc Đống, thấp giọng nói: “Em sợ...”
“Hả?”
“Em cũng không biết, chỉ tà sợ...” Tô Bối ôm chặt Văn Quốc Đống vài phân.
Nghe vậy, Văn Quốc Đống nhìn cô gái nhỏ trong ngực, cười cười: “Đừng sợ... Có anh ở đây... Cha sẽ không tàm gì em đâu... Cùng tấm thì tà đánh chết anh...”
“Nói bậy nói bạ... Cái gì chết hay không... Chúng ta vừa mới kết hôn, anh cũng không ngại xui xẻo!”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.