[Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây - Tiêu Giai Kỳ (FULL)]
Chương 3489:
Chương 3607:
“Từ hai năm trước Nguyên Hải rời khỏi nơi này , tôi đã hoàn toàn mất tung tích của cậu ta , cho đến khi anh và vợ anh đến đây , tôi nhìn thấy thuốc độc , mới biết Nguyên Hải đã quay trở về.”
Tư Mộ Hàn vừa đi về phía phòng làm việc , trong lòng vừa tìm cách , trên mặt không có biểu cảm gì , nhưng trong lòng lại đang tính toán , suy nghĩ xem tiếp theo phải nói như thế nào: “Con người của Vũ Nguyên Hải như thế nào , việc này chắc ông cũng rõ.”
“Thật ra lúc đầu , Vũ Nguyên Hải là một đứa trẻ rất lương thiện , hoạt bát cởi mở , khoảng mười sáu tuổi cậu ta nhận tôi làm thầy , bao nhiêu năm nay , đứa trẻ non nớt ấy giống như chỉ sống trong giấc mơ của tôi , không bao giờ nhìn thấy nữa , bây giờ Nguyên Hải thủ đoạn độc ác , thông minh quyết đón , nếu như chỉ dựa vào thủ đoạn và âm mưu , chắc anh không phải là đối thủ của cậu ta.”
Nói mãi cũng đến nơi , ông lão mở cửa ra , mời Tư Mộ Hàn vào , đợi sau khi hai người đã vào phòng mới quay người đóng cửa lại , ngồi lên ghế sô pha , thuần thục rót cho Tư Mộ Hàn một cốc nước , đặt trước mặt anh.
“Bây giờ anh ta có thể đang ở đâu , nếu ông đã biết loại thuốc đó rồi , tình hình của vợ tôi vô cùng cấp bách chắc ông cũng biết.”
Tuy rằng ông lão nhìn có vẻ hòa nhã dễ gần , thế nhưng chỉ cần nghĩ đến việc người này có liên quan đến Vũ Nguyên Hải , Tư Mộ Hàn không miễn cưỡng mình thân thiết với ông ta được.
“Nếu như Nguyên Hải vẫn còn ở thành phố này , cậu ta chỉ đi hai nơi , một là con đường hoa ở trung tâm thành phố , hai là vườn hoa ở vùng ngoại thành , khi tâm trạng Nguyên Hải không tốt , hoặc làm việc gì sai , thích đi đến hai nơi này.”
Ông lão thở dài một hơi , từ từ nói xong thì cúi đầu một lúc lâu không nói gì , Tư Mộ Hàn cũng không muốn tìm hiểu những chuyện được thể hiện ra bên ngoài , anh điều khiển xe lăn ra cửa , anh phải tranh thủ thời gian , tìm được Vũ Nguyên Hải để cứu người.
“Tôi nói với anh nhiều như vậy , chỉ mong nếu như anh thật sự bắt được Nguyên Hải , anh có thể để lại cho cậu ta một đường sống , cậu ta biến thành bộ dạng như bây giờ cũng có nỗi khổ của chính mình.”
“Số Nguyên Hải rất khổ , số thương tích cậu ta phải nhận cũng không ít hơn các người đâu…”
Suy cho cùng vẫn có chút không đành lòng , vốn dĩ đã không định nói nữa , ông lão vô thức đứng lên , giơ tay ra với Tư Mộ Hàn.
“Chuyện này không cần ông lo lắng đâu.” Tư Mộ Hàn hừ lạnh một tiếng , mặt không biểu cảm rời khỏi phòng bệnh , động tác nhanh chóng dặn dò Trần Bắc và Thu Hằng , phân công nhau đi tìm người , hai người rời khỏi bệnh viện chưa được bao lâu , công tước Otto đã đến.
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.