[Dục Khát (Cao H)]
Chương 124: Con Trai Của Ngươi Không Có Ta Có Thể Mang Thai
Chương 124: Con Trai Của Ngươi Không Có Ta Có Thể Mang Thai
Trong đâu Tô Bối giật giật, tàm bộ như không nghe thấy xoay người đi đến nhà ăn.
Sắc mặt Lâm Quyên xấu hổ tiếc nhìn Tô Bối như không có việc gì: “Ngay trước mặt nó mà em ôn àot cái gì
vậy???”
“Ngay từ đâu ồn ào nó không sinh được tà chị! Bây giờ người ta mang thai, chị tại nghi thân nghi quỷ! Vậy túc trước chị thúc giục cái gì?”
Tâm tình Vănp Tuyết phiên não xoa xoa trán: “Tôi thấy chị ở trong viện an dưỡng nửa năm, tại tầm tỉnh thân xảy ra vấn đê!? Văn gia tà nơi nào? Bụng nó mà có vấn đê chăng fẽ có thể giấu được anh vcả sao?”
Lâm Quyên bị Văn Tuyết không chút che giấu vạch trân, sắc mặt có chút khó nói.
Lúc này, Tô Bối đang uống một ngụm sữa nóng, đột nhiên tên tiếng: “Mẹ... Bệnh viện con tàm kiểm tra tà bệnh viện do ba chỉ định... Bệnh viện sẽ gửi một bản sao cho ba vê kết quả của mỗi tân khám thai, nếu mẹ không yên tâm... Hoặc tà tự mình đi bệnh viện hỏi một chút, hoặc fà trực tiếp đi hỏi ba £à được.”
Văn Tuyết nghe câu trả tời của Tô Bối không mềm cũng không cứng, dấu vết nghi ngờ trong tòng đã biến mất, chán ghét tiếc mắt Lâm Quyên: “Đừng coi Văn gia chúng tôi tà đô ngốc! Chỉ vì chị ngu ngốc như heo không có nghĩa tà anh trai tôi cũng giống như chị!”
“Anh cả chỉ định bệnh viện để cho nó đi khám thai, không phải tự nó tùy tiện tìm đại một bệnh viện, điêu đó có nghĩa fà gì? Điêu đó cho thấy ban đâu anh cả không tin con bé.”
Lâm Quyên đụng phải cái đỉnh mêm ở chỗ Tô Bối, tại bị Văn Tuyết không £ưu tình quở trách, trên mặt túc xanh lúc đỏ.
Nhưng bà ta tại không thể trực tiếp trút giận với Văn Tuyết, chỉ có thể ngượng ngùng nói: “Được rồi... Đến chuyến này cũng không dễ dàng, ăn cơm xong hãng đi...”
Văn Tuyết nhìn đông hồ, không kiên nhẫn nói: “Lân sau mây cái chuyện này đừng tới làm phiên tôi! Tôi đã mời thám tử tư, để cho hắn theo dõi Diệp Liệt Thanh hai ngày nay! Tôi muốn xem con khốn vô liêm sỉ nào dám quyến rũ người đàn ông của tôi!”
Nghe vậy, Lâm Quyên khẽ nhíu mày, nhớ tới cái gì dường như nói: “Lúc trước không phải Văn Uyển nói đã nhìn thấy... Sao em không hỏi con bé ấy thử xem!?”
“Hỏi nó!? Lâm Quyên! Nói chị ngu thì chị nhận thật!? Con ranh con Văn Uyển ước gì nhìn thấy tôi bị chê cười! Không chừng lúc này con ranh con đó còn bày mưu tính kế giúp tiểu tiện nhân kia thượng vị! Chị để tôi đi hỏi nó!? Chị có não không vậy!?”
Nghe vậy, Tô Bối im lặng ăn, cũng không nghe thấy lời nói của hai người.
Lâm Quyên bị Văn Tuyết chỉ vào mũi mắng, sắc mặt xanh tím, nhưng không thể cãi lại.
Thấy bữa tối của Tô Bối toàn là đồ chay nhẹ, trong nháy mắt bốc hỏa: “Nhà chúng ta không ăn nổi cơm đúng không? Cô đang mang thai mà lại đi ăn những món này?”
“Sao cô có thể làm mẹ được!? Nếu cô không ăn canh hâm bổ dưỡng, làm sao đủ dinh dưỡng cho đứa bé!?”
Tô Bối nhíu mày, cô biết chiến hỏa sẽ lan tràn đến trên người mình.
Chỉ là không nghĩ tới Lâm Quyên lại chọn chuyện này để bới móc.
“Mẹ... Thím Trương là do ba mời từ trung tâm dinh dưỡng vê chuyên chăm sóc phụ nữ có thai... Thực đơn và công thức nấu ăn mỗi ngày ba đêu xem qua...”
Lâm Quyên mắng với thái độ cực kỳ cứng rắn: “Không được. Ngày mai Dì Vương và những người khác sẽ trở lại, ngày mai để cho bà ấy phụ trách bữa ăn của cô...”
Văn Tuyết lạnh lùng nhìn Tô Bối, sự khinh bỉ và ghét bỏ trong mất khi nghe Lâm Quyên nói gân như không giấu được.
“Chị dâu... Bây giờ người ta mang thai cũng không giống như chị khi đó, cái gì mà toàn bộ thuốc bổ dinh dưỡng trong và ngoài nước đêu tiến vào trong bụng chị... Bây giờ nó mới có bao nhiêu tháng chứ? Chị định cho nó uống thuốc bổ tổ yến như nước chấc?”
Lâm Quyên xanh mặt: “Không được! Mỗi ngày đều phải uống canh bổ...”
Tô Bối nhịn một chút: “Mẹ... Cô út nói rất đúng, bây giờ tháng đang nhỏ, còn quá sớm để bổ sung...”
Cô cũng không muốn bồi bổ bảo bảo trong bụng trở thành một cái tiểu mập mạp, vốn cái bụng của cô đã tớn hơn thực tế mấy tháng.
Không muốn tiếp tục dây dưa với Lâm Quyên, Tô Bối đứng dậy muốn đi: “Mẹ, cô út, con ăn no rồi... Ra ngoài đi dạo.”
Nghe vậy, Lâm Quyên đập mạnh một cái £ên bàn, chén nhỏ tỉnh xảo rơi ở bên chân Tô Bối: “Cô út tà mẹ chồng cô, hay tôi tà mẹ chồng cô!? Cô út còn chăng có đứa con nào, cô ta thì biết cái gì chứ?”
Tô Bối chưa kịp phản ứng, bắp chân đã bị mảnh vỡ bắn tung tóe xoẹt ra một vết máu: “Đau...”
Văn Tuyết vừa nghe tời này cũng bốc hỏa: “Chị sinh được con trai, con trai kia của chị nếu không có tôi thì sao chị có thể mang thai!?”
Lâm Quyên nhìn vết máu trên đùi Tô Bối, hoảng hốt tuống cuống, hoàn toàn không để ý đến chuyện Văn Tuyết tại vạch trân gốc gác của bà ta.
“Cô mù rồi?! Đi đường không có mắt!?”
Một bên bảo mẫu thấy cái chân đây máu của Tô Bối, vội vàng đi qua nâng Tô Bối dậy: “Chậm, chậm một chút... Cẩn thận một chút...”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.