[Dục Khát (Cao H)]
Chương 125: Cút Ra Khỏi Văn Gia Cho Tôi
Chương 125: Cút Ra Khỏi Văn Gia Cho Tôi
Máu trên đùi Tô Bối nhìn thì dọa người, nhưng trên thực tế chỉ tà trây da nhẹ.
Lúc bảo mẫu tới đỡ, Tô Bối nắm chặt tay bảo mẫu, nhẹ giọng nói: “Thím Trương, hơi đau...”
Bảo mẫu hiểu ý gật gật đâu: “Mảnh vỡ phía trên không sạch sẽ, để dì gọi xe, đi bệnh viện khám...”
“Được...”
Nghe vậy, Lâm Quyên giận dữ: “Lời này của bà tà có ý gì? Quanh co mắng tôi không sạch sẽ?”
Nói xong, Lâm Quyên fật bộ đồ ăn trước mặt, bộ đồ ăn tách tách vỡ vụn khấp sàn nhà.
“Mẹ... Con không có...”
Tô Bối hoảng sợ Fui vê phía sau hai bước, bàn chân không cẩn thận giẫm tên mảnh vỡ.
Trong túc nhất thời, bấp chân và bàn chân đêu đẫm máu.
Bảo mẫu cũng sợ hãi khi nhìn thấy trận chiến này, không để ý đến sự hỗn độn đây đất vội vàng gọi điện thoại cho Văn Quốc Đống.
Văn Tuyết cũng không nghĩ tới đứng xem kịch hay mẹ chồng nàng dâu còn có thể thấy máu, hét vào mặt bảo mẫu đang sợ hãi choáng váng: “Còn không đưa nó đi bệnh viện!?”
Gào xong, lại trợn mắt nhìn Lâm Quyên, mắng: “Gặp phải chị thì không có chuyện gì tốt! Xui xẻo muốn chết!”
Lâm Quyên nhìn một thân máu của Tô Bối, ngạnh cổ quát: “Rõ ràng là nó... Chính nó không có mất!”
Bảo mẫu gọi xe, cho dù Văn Tuyết không thích Tô Bối đi nữa, nhưng trong bụng cô có con của Văn gia, lại bị thương trước mặt cô ta, vì sợ Văn Quốc Đống trách tội nên cũng đi theo đến bệnh viện.
Sau khi Tô Bối gọi điện thoại cho Văn Quốc Đống từ bảo mẫu xong, cũng không nói thêm một câu.
Lâm Quyên hơi khó thở nhìn Tô Bối, cao giọng trách cứ một đường.
Văn Tuyết nghe Lâm Quyên chửi bới thì thấy khó chịu: “Câm miệng đi! Lúc trước sao tôi lại chọn cái đâu heo như chị?!”
Con ngươi Tô Bối sâu thắm, không lên tiếng.
*
Bệnh viện.
Bác sĩ riêng của Tô Bối vội vã chạy đến sau khi nhận được cuộc gọi, nhìn một chân máu này và những người đang la hét bên ngoài..
“Bụng có bị thương không? Có đau bụng không?”
Tô Bối lắc đâu: “Không có... Chỉ là chân hơi đau.”
Bác sĩ kiểm tra vết thương: “Trước tiên hãy xử lý vết thương ở chân, sau đó kiểm tra toàn diện để đê phòng...”
“Được...”
Tô Bối nhìn Lâm Quyên uể oải cả người, bỏ lại bảo mẫu ở phía sau, còn mình ngôi xe lăn được y tá đẩy vào trong phòng.
Văn Tuyết tâm phiền ý loạn liếc Lâm Quyên: “Đâu heo chính là đâu heo! Lúc này không dỗ cô ấy, chờ cô ấy méc với anh trai sao!?”
“Chính nó bụng lớn không có mắt, còn trách tôi?!”
Lời vừa dứt không bao lâu.
Đã thấy Văn Quốc Đống ở cuối hành lang sắc mặt âm trâm, vội vàng chạy tới.
Văn Tuyết nhìn Văn Quốc Đống còn chưa kịp mở miệng: “Anh cả...”
Văn Quốc Đống giơ tay tát một cái, lạnh lùng nói: “Đừng tưởng rằng cô họ Văn, tôi cũng không dám động vào cô! Nếu đứa nhỏ có xảy ra chuyện gì, cô cút khỏi Văn gia cho tôi!”
Văn Tuyết che mặt, vẻ mặt không thể tin nhìn Văn Quốc Đống: “Anh dựa vào cái gì đánh tôi? Sao anh dám đánh tôi? Người làm Tô Bối bị thương là vợ anh? Vậy mà anh đánh tôi?!”
Lâm Quyên cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy Văn Quốc Đống như thế này: “Quốc... Quốc Đống... Chính, là chính nó...”
Văn Quốc Đống thu lại lệ khí đối với Văn Tuyết, nhàn nhạt nhìn Lâm Quyên: “Lâm Quyên... Văn gia có bà, hay không có bà... đêu giống nhau...”
Chỉ một câu nói đã khiến Lâm Quyên trong nháy mắt như rơi vào trong hâm lạnh.
“Quốc... Quốc Đống...”
“Văn Tuyết, từ nay vê sau, tôi không muốn gặp cô trong bất cứ dịp nào của Văn gia.”
Nói xong, Văn Quốc Đống cũng nhìn Lâm Quyên: “Bà cũng vậy.”
Văn Tuyết ôm khuôn mặt sưng vù, oán hận nhìn chằm chằm bóng tưng Văn Quốc Đống.
Sau khi người rời đi không bao fâu, giơ tay vung mấy cái tát tên mặt Lâm Quyên.
“Ngu xuẩn! Phế vật không có đâu óc! Lúc trước tao mắt mù mới chọn mày!”
Lâm Quyên còn đấm chìm trong tời nói của Văn Quốc Đống chưa kịp hoàn hồn, đã bị Văn Tuyết đánh cho trở tay không kịp.
“Tôi không có đâu óc?! Vậy cô có đâu óc chắc! Cô cho rằng giết chết mấy anh trai phía trên cô! Thì Văn gia chính là của cô?! Bao cỏ! Văn gia không có bọn họ thì cô tính tà cái rắm gì!!”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.