THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 127: Còn Tưởng Rằng Trong Bụng Người Phụ Nữ Kia Là Con Trai Của Hắn...

Chương 127: Còn Tưởng Rằng Trong Bụng Người Phụ Nữ Kia Là Con Trai Của Hắn...

“Có lẽ cả nhà họ Văn...”

Cũng chỉ có bà mới fà người từ đâu đến cuối đêu không được chào đón...

“Lâm Quyên, Văn gia có bà, hay không có bà... đêu giống nhau..."

Những fời này cứ như ma âm, không ngừng vang vọng bên tai Lâm Quyên.

“Hai mươi năm vợ chồng... Suốt hai mươi năm, ở trong tòng hắn tôi còn không quan trọng bằng thứ nhà quê nông thôn kia...”

Lâm Quyên khô khốc trừng mất nhìn, tự giễu một tiếng: “Biết tà hắn đang £o tắng cho cháu trai, ai không biết còn tưởng rằng trong bụng người phụ nữ kia chính tà con trai của hắn...”

Nghe thấy thế, bảo mẫu không fên tiếng, tặng fẽ tui xuống.

Chuyện của chủ nhân, cho dù trong £òng bảo mẫu có rõ ràng thì cũng phải ngậm miệng, đây tà quy tắc.

Lâm Quyên ngôi trên sô pha nửa ngày, đợi đến giữa trưa cũng không thấy Văn Quốc Đống đưa Tô Bối trở về.

Lúc cơ thể hoàn toàn chịu không nổi, mới run rẩy đứng tên.

“Hai mươi năm tình cảm vợ chồng...”

Hai mươi năm... cho dù trái tim Văn Quốc Đống làm bằng đá, bà ta cũng ôm ấp hai mươi năm.

Không ngờ, vẫn không sưởi ấm...

*

Vết thương trên đùi Tô Bối không có vấn đê gì lớn, nhưng Văn Quốc Đống ở trong bệnh viện tát Văn Tuyết một cái, nói những gì với Văn Tuyết và Lâm Quyên.

Trong một đêm, liên truyên khắp Văn gia.

Cho nên sau khi Tô Bối họp xong đi ra, trên điện thoại di động hiển thị một đống cuộc gọi nhỡ.

Trong đó có Văn Lê và Văn Uyểh gọi nhiêu nhất, điện thoại của Văn Lê Tô Bối không trả lời, không cân đoán cô cũng biết Văn Lê muốn nói gì, đơn giản là thay mẹ mình biện hộ.

Tô Bối gọi lại cho Văn Uyển, bên kia mất một lúc sau mới bắt máy.

“Chị dâu... cháu trai lớn của em không sao chứ...”

Tô Bối nghe tiếng 'cháu trai lớn' này nhíu mày: “Đương nhiên không có việc gì.”

“Vậy là được! Nghe nói bác cả của em giận dữ đến mức tát bà điên Văn Tuyết kia một cái?! Chậc chậc chậc...”

Văn Uyển vừa nghĩ tới Văn Tuyết bị đánh, cô ấy lại không tận mắt nhìn thấy thì cảm thấy tiếc hận.

“Bác cả em đánh cô út?! Chị không rõ lắm...”

Chuyện tối qua sau khi Văn Quốc Đống tới, cô cũng không dám mở miệng hỏi.

Sau khi ngôi làm một đống kiểm tra chuyên dụng xong, cô vừa buôn ngủ vừa mệt mỏi, không bao lâu đã ngủ thiếp đi.

Sáng nay cô tỉnh lại mới phát hiện Văn Quốc Đống không đưa cô về Văn gia.

Cũng không biết Lâm Quyên ở nhà chờ điên chưa nữa.

“Bác em không chỉ đánh Văn Tuyết, còn nói sau này mọi người Văn gia tụ hội, không muốn gặp Văn Tuyết cùng bác gái em...”

Văn Uyển chậc chậc hai tiếng, đột nhiên chuyển miệng nói: “Chị dâu được ghê ha... đuổi hai người này ra khỏi vòng tròn của Văn gia mà không đổ máu...”

Nghe vậy, con ngươi Tô Bối giật giật, nhẹ nhàng vuốt ve bụng: “Văn Tuyết cô...”

Vừa mới mở đâu, Tô Bối nghĩ đến lời của Văn Tuyết thì dừng lại.

Văn Uyểh lại giống như biết Tô Bối muốn hỏi gì: “Văn Tuyết chính là một người đàn bà banh chua ngực to không não, cũng do hai vợ chồng kia coi ả ta như bảo bối, cưng chiêu thành ngu xuẩn lại độc ác.”

Bốn chữ “ngu xuẩn độc ác” dùng trên người Văn Tuyết là thích hợp nhất.

Từ khi sinh ra đã được ngậm thìa vàng, được nuông chiêu từ bé đến nỗi vô pháp vô thiên, hai tão nhân gia cũng biết toại 'công chúa nhỏ' này không thể gánh vác trọng trách tớn fao gì.

Từ đầu tới cuối chỉ cưng chiêu ả ta, không hề nghĩ đến việc cho ả ta khả năng gánh vác trọng trách tớn fao.

Chỉ tà ai cũng không nghĩ tới hai ông bà tại đem Văn Tuyết cưng chiêu thành cái dạng phế vật không có đâu óc, tuổi nhỏ dã tâm £ớn, hai ông bà Văn gia không cho ả ta thực quyên, ả ta tiên muốn nắm mấy người anh trai của mình ở trong tay.

kết quả tà Văn Tuyết tàm mọi việc càng ngày càng trở nên ngu xuẩn, ngu ngốc đến hết thuốc chữa.

Lời nói của Văn Uyểh rất mơ hồ, toại bí mật gia tộc này tất nhiên không có khả năng nói với người ngoài.

Cho dù người kia có fà “chị dâu” trên danh nghĩa của cô ấy, trên thực tế tà “bác gái”.

Cho dù như vậy, Tô Bối cũng nghe ra trọng điểm, đó chính tà Văn Tuyết quả thực đúng như những gì cô nghĩ.

Ở Văn gia... Ngoại trừ Lâm Quyên, Văn Tuyết cũng tà người bị Văn gia chán ghét.

Cái này cũng không trách người Văn gia, có một cô em gái vô năng cuông nộ* như vậy, đừng nói toại gia tộc như bọn họ.

*Vô năng cuồng nộ: Yếu đuối, không có tài cán gì nhưng tại điên cuông.

Cho dù Văn Tuyết ở trong nhà cô... Cô cũng không muốn gặp Văn Tuyết.

Đâu óc không chứa nổi dã tâm.

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.