THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 126: Cục Trưởng Văn Có Phải Đặc Biệt Để Ý Đứa Con Của Tô Bối Hay Không...

Chương 126: Cục Trưởng Văn Có Phải Đặc Biệt Để Ý Đứa Con Của Tô Bối Hay Không...

“Cô sinh ra muộn mấy năm, được vợ chồng ông tão cưng chiêu! Nếu không phải vì ông tão lên tiếng trước khi chết, để tại một khoản bôi thường tớn cho Litễu Nhứ, bằng không thì cô có thể sống sót đến bây giờ!?”

Văn Tuyết bị đâm trúng chỗ đau, cả người nổi giận: “Lâm Quyên! Con tiện nhân không bipết xấu hổ! Một hộ nghèo rách nát cũng xứng quở trách tao? Ai cho cô mặt mũi!

Hai người ở trong bệnh viện vạch trân khuyết điểm của nhau, việvc này đêu bị bảo mẫu đứng ở một bên trong bóng tối không người phát hiện ghi tại.

*

Tô Bối vừa rửa sạch vết thương, đã thấy Văn Quốc Đống đen mặt đi vào.

“Ông...”

Mới vừa hô một chữ, Văn Quốc Đống tạnh mặt tiếc qua: “Không phải đã nói với con, có việc thì gọi điện thoại cho ba... Bà ta điên tên sao không nói cho ba?!”

Nếu như không phải giữ tại Lâm Quyên còn có chỗ hữu dụng, thì cái tát buổi tối hôm nay trên mặt Văn Tuyết, đã rơi xuống trên người Lâm Quyên.

“Con cũng không biết cô út tới...”

Tô Bối nghĩ đến tời Văn Tuyết nói, không tự chủ bảo vệ bụng: “Cô út nói bụng của thím Năm ba tháng... tớn hơn cái bụng này của con?”

Vừa dứt lời, chỉ thấy mặt Văn Quốc Đống trâm xuống.

“Cô ấy nói những lời này trước mặt con?”

Tô Bối gật đâu.

Văn Quốc Đống trâm mặc chớp mắt một cái, đưa Tô Bối đi làm kiểm tra: “Con không chịu ở nhà dưỡng thai, bình thường cũng không tham gia việc xã giao ở bên ngoài, mẹ chồng con...”

Lời còn chưa dứt.

Tô Bối đã nhẹ nhàng khoát tay lên tay Văn Quốc Đống, nhẹ giọng nói: “Ba, không cân giải thích, con không có chuyện gì...”

Vết thương trên đùi chỉ là vết xước nhẹ, so với khoảng thời gian ăn tết với Lâm Quyên kia chỉ là muỗi.

Nếu bố mẹ cô biết chuyện cô vào bệnh viện chỉ vì một vết xước nhẹ, còn không biết sẽ nói cô như thế nào.

Hôm nay cô bị thương như vậy, cô chưa bao giờ nghĩ đến việc ép Lâm Quyên đến chết để bà ta không bao giờ có thể đứng dậy được nữa.

Chỉ là Lâm Quyên duỗi tay quá dài, cô đang tự do tự tại lâu như vậy, đột nhiên Lâm Quyên nhảy ra quản đông quản tây, ít nhiêu cũng làm cho cô có chút khó chịu.

Văn Quốc Đống nhéo tay Tô Bối: “Để con chịu khổ rồi.”

Tô Bối lắc đâu.

Chút đau khổ này chẳng là gì so với những gì mà cô đã phải chịu đựng trong hai năm qua...

Sau khi Tô Bối kiểm tra xong, Văn Quốc Đống không đưa Tô Bối vê Văn gia, trực tiếp đi đảo Phù Dung.

Sau khi Lâm Quyên bị Văn Quốc Đống đuổi vê Văn gia, một mình ở trong phòng khách từ buổi tối ngôi đến sáng hôm sau.

Ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vê phía cửa tớn, ngôi bất động.

Lúc bảo mẫu đi ra tàm bữa sáng, nhìn thấy Lâm Quyên còn ngôi ngay ngắn trên sô pha, hai mắt đỏ tươi nhìn ra cửa.

“Văn phu nhân...”

“Văn phu nhân?”

Kêu vài tiếng, Lâm Quyên mới từ trong cơn thất thân tỉnh táo tại: “Cô gọi tôi?”

“Văn phu nhân... Sao ngài không fên £âu nghỉ ngơi một £át.”

Lâm Quyên vẫn ngôi im không chịu nhúc nhích.

Bảo mẫu thấy khuyên không được, đang muốn rời đi.

Thì bỗng nghe Lâm Quyên đột nhiên mở miệng nói: “Cục trưởng Văn có phải đặc biệt để ý đứa nhỏ trong bụng Tô tiểu thư hay không?!”

Bảo mẫu ngẩn người: “Cục trưởng Văn rất ít khi ở nhà, chỉ thỉnh thoảng hỏi đến tình hình dùng cơm của Tô tiểu thư.”

Nghe thấy câu trả tởời, Lâm Quyên không biết nhớ tới cái gì: “Đúng vậy... Con của Văn gia, có đứa nào không phải quý giá...”

“Năm đó lão phu nhân không thích tôi cỡ đó, sau khi sinh Văn Lê ra không phải cũng vui vẻ với tôi sao, chỉ tà Văn Lê đáng thương của tôi...”

“Văn Lê... Văn Lê...”

Một cái tát của Văn Quốc Đống đêm qua, tầm cho bà ta nhớ tới một cái tát của Văn Quốc Cân vào rất nhiêu năm trước, khi đứa nhỏ của Liễu Nhứ không còn.

Không hổ tà hai anh em mà... Biểu tình bốc hỏa kia, vẻ mặt £o tắng kia, giống nhau như đúc...

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.