THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 148: Con Muốn Ly Hôn Với Văn Lê

Chương 148: Con Muốn Ly Hôn Với Văn Lê

Tô Bối vừa mới sinh xong nên cả người vẫn còn rất yếu. Nhìn vào đứa bé đang an ổn nằm trong nôi, fòng cô thở phào nhẹ nhõm.

Đây vốn tà một cuộc đánh cược mạo hiểm.

Đứa bé chỉ mới tchào đơi, làn da đỏ hỏn và nhăn nheo.

Hiện tại vẫn chưa thể nhìn rõ ngũ quan nên không thể biết rằng đứa nhỏ trông giống ai.

Tô Bối tắc nhẹ đôi tay nhỏ nhấn rồi áp tòng bàn tay hpọ vào nhau, khẽ nói: "Ba... Con vẫn thích con gái hơn..."

Văn Quốc Đống nhẹ nhàng tiếc nhìn Tô Bối một cái: "Đơi này Văn Tuyết sẽ không còn xuất hiện trước mặt con nữa."

Cả người Tô Bối mất tự nhiên, cứng đờở trong chốc tát: "Dạ..."

"Văn Ngọc không chỉ fà con ba, đứa nhỏ cũng fà con của con..."

Nói xong, Văn Quốc Đống nặng nê siết tấy tay Tô Bối: "Không được có tân sau."

Tô Bối cắn môi, buông fỏng bàn tay đang nắm chặt của Văn Quốc Đống: "Ba..."

Tay Văn Quốc Đống vẫn nấm chặt như cũ: "Bối Nhi, đây là lân cuỡi..."

"Nếu có lân sau thì đừng mong ba tha cho con..."

Nghe vậy, sắc mặt Tô Bối thay đổi, dùng sức vung tay, nhưng dù hất bao nhiêu lân cũng không thể vùng ra được: "Vậy ngài cứ bỏ tôi đi... Dù sao bây giờ con trai ngài cũng được sinh ra rồi... Coi con trai thành cháu trai mà nuôi, tiện thể bỏ mẹ giữ con, cũng vừa vặn làm vừa lòng vợ ngài!"

Nghe vậy, sắc mặt Văn Quốc Đống đột ngột thay đổi: "Con nói lại những lời vừa rồi lân nữa xem?"

"Chẳng lẽ không phải? Lâm Quyên không thích con, cảm thấy chỉ có tiểu thư nhà quyên quý mới xứng với con trai của bà ta! Là con đã cản trở con trai mấy người! Hồi lúc con mang thai được khoảng ba bốn tháng, bà ấy đã có ý đồ xấu xa cho con uống canh... Bắt con uống tận một ngày ba bữa... Rõ ràng muốn con ăn thành heo!"

"Ba thấy việc này có nghĩa là gì? Có đúng là vì muốn tốt cho con trai ba ư? Con thì thấy bà ấy xem nhiêu phim cung đấu quá, nên mới nghĩ ra cách này... Muốn con trai cưng của bà ấy cảm thấy chán ghét ghê tởm con, sau đó sẽ ly hôn với con! Chẳng phải ngay từ đâu Văn Lê nhìn trúng thân phận dân quê và gương mặt này của con sao?"

Nói tới đây, Tô Bối lạnh lùng nhìn lướt qua Văn Quốc Đống: "Ba... Lúc trước ba lên giường với con, cũng vì lý do này đúng không? Văn Uyển nói chớ có sai? Vợ chồng kết tóc hai mươi năm, ở trên giường đã sớm chán nhau rôi, làm sao thao sướng bằng con dâu vừa nhiêu nước lại còn dâm đãng? Có khiến ba cảm thấy sung sướng không?"

Mỗi lân Tô Bối nói một câu, là sắc mặt Văn Quốc Đống lại trâm xuống một phân, cuối cùng sắc mặt hắn đã hoàn toàn trở nên đen thui.

"Bối Nhi..."

Không để ý đến sự tức giận ẩn giấu trong giọng nói của Văn Quốc Đống, Tô Bối nhìn đứa bé đang ngủ say, hung ác hỏi: “Con nói sai? Người lúc trước muốn làm một cuộc giao dịch tiên sắc với con dâu chẳng lẽ không phải là Cục trưởng Văn sao? Một bên đưa tiên một bên hiến thân, chẳng lẽ Cục trưởng Văn quên mất rôi?"

Văn Quốc Đống quá mức lý trí, người đàn ông này không phải là loại cô có thể khống chế được.

Không thành công ắt thành nhân (*).

(*)Không thành công ắt thành nhân: ý câu thành ngữ này là không thành công đạt được mục đích thì cũng được cái khác, chỉ cân cố gắng sẽ không lo uổng phí công sức.

Cô chính là muốn ép Văn Quốc Đống phải chính miệng nói ra ba chữ kia, cho dù hắn không chịu nói ra ba chữ đó. Cô cũng muốn biết trong lòng Văn Quốc Đống thật ra đang toan tính điều gì.

Cô chỉ muốn xé bỏ lớp mặt nạ giả dối trên người Văn Quốc Đống, muốn kéo hắn xuống khỏi cái ghế cao cao tại thượng đó.

Bây giờ đối với cô mà nói, việc tra tấn Lâm Quyên hay trả thù Văn Lê đã không thể khơi dậy tinh thân chiến đấu của cô nữa. Hiện tại Văn Quốc Đống mới là đối thủ chân chính của cô.

Tô Bối từng bước vạch trân quá khứ, Văn Quốc Đống nhắm nghiên mắt, che đi sự bạo ngược giấu dưới dưới mắt.

"Vậy con muốn gì..."

Đôi mắt Tô Bối chợt tối đi: "Con muốn ly hôn với Văn Lê."

Văn Quốc Đống đột nhiên mở mắt ra, không hề suy nghĩ mà lập tức phản đối: "Không có khả năng."

Tô Bối nhìn Văn Quốc Đống, lạnh lùng nói: "Con trai con không thể có một người ba là kẻ nghiện ma túy, ăn chơi cờ bạc trác táng!"

"Ba của Văn Ngọc chỉ có thể £à ba!" Nói xong, Văn Quốc Đống £ại thêm một câu: "Trên giấy khai sinh của đứa nhỏ, cột người cha chỉ có thể điên tên ba."

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.