THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 149: Văn Quốc Đống, Ba Điên Rồi…

Chương 149: Văn Quốc Đống, Ba Điên Rồi…

Nghe vậy, Tô Bối không khỏi hít một ngụm khí tfạnh: "Văn Quốc Đống, ba điên rồi?"

Hiện tại cô vẫn tà vợ hợp pháp của Văn Lê, sao Văn Quốc Đống tại dám tàm như vậy.

Văn Quốc Đống chăng màng tới sự khiếp sợ của Tô Bối, tặp tại một tân nữa: "Văn Ngọc chỉ có thể tà con trai của Văn Quốc Đống."

Một câu ngắn ngủi đã tàm rõ thái độ của Văn Quốc Đống.

Tô Bối thẳng thừng hỏi ngược tại: "Thằng bé fà con trai của ba, vậy con fà gì?"

Câu hỏi này được đặt ra vào thời điểm hiện tại rất có cảm giác tà đang muốn trèo cao bức vua thoái vị.

Đôi mất sâu thẳm của Văn Quốc Đống khẽ nhúc nhích, yết hầu di chuyển, sau đó dời ánh mắt.

"Cho ba chút thời gian..."

Tô Bối hất tay Văn Quốc Đống ra: "Không cần..."

Lòng bàn tay Văn Quốc Đống trống rỗng, đang định mở miệng thì Tiểu Văn Ngọc trong nôi đột nhiên khóc tớn.

Văn Quốc Đống đứng dậy dùng hai tay bế đứa bé vào lòng, chậm rãi đi tới đi lui trong phòng bệnh, vừa nhẹ nhàng dỗ dành.

"Được rồi... Ba ba ôm... Ba ôm... Đừng khóc... Không khóc..."

"Tiểu Ngọc ngoan...”

Tô Bối thấy động tác bế con của Văn Quốc Đống cực kỳ thành thục, ngay cả thân thái khi dỗ dành Văn Ngọc cũng...

Hoàn toàn không hê giống một người mới tập làm cha.

Trong lúc nhất thời, sắc mặt cô lại đen đi vài phân.

Lân này cho dù Văn Quốc Đống có ôm ấp dỗ dành thế nào đi nữa, thì dỗ tận một lúc lâu vẫn không có tiến triển gì, Văn Ngọc vẫn gào khóc liên tục.

Tô Bối cau mày bởi tiếng âm ï, đôi nhũ hoa cũng trướng đau. Cô liếc mắt nhìn vê phía Văn Quốc Đống:

"Đưa đứa bé cho con..."

Nghe cô nói vậy, Văn Quốc Đống ôm cục bông mêm mại một chút rôi mới chuyển Văn Ngọc sang cho Tô Bối, ân cân căn dặn: "Nâng cổ lên chút, cả mông nữa... Đừng dùng lực quá mạnh..."

"Làm giống ba này... Góc độ ôm phải chuẩn mới được..."

Tô Bối nghe Văn Quốc Đống luyên thuyên không ngừng, tức giận nhíu mày: "Vậy ba đặt đứa nhỏ lên giường..."

Văn Quốc Đống cẩn thận ôm đứa bé, vừa đặt vào lòng Tô Bối thì tiếng khóc của em bé lập tức nhỏ dân.

Tô Bối cởi áo, đang chuẩn bị cho con bú thì nghe được Trạng Văn Quốc Đống nói: "Không phải chúng ta đã nói là sẽ cho con nó uống sữa bột..."

Tô Bối không trả lời, bâu ngực cô đang căng lên cực kỳ khó chịu, vừa mới cho Văn Ngọc bú một bên, thì bên còn lại cũng trực tiếp trào ra một dòng sữa khiến quân áo trên người bị thấm ướt một mảng lớn.

Văn Quốc Đống thấy sắc mặt Tô Bối khó coi, ánh mắt hắn sâu thắm: "Đau do bị căng sữa hửm?"

"Không cân ba quan tâm. Con làm gì kệ con... Con đâu phải là gì của ba... Á...

Tô Bối còn chưa dứt lời thì vùng ngực đã cảm thấy lạnh lẽo. Quân áo bị Văn Quốc Đống xốc lên trước ngực, hắn cúi người ngậm lấy núm vú đang không ngừng phun sữa của Tô Bối.

Hai ba con một trái một phải dùng sức cắn mút nhũ hoa, đứa nhỏ chỉ bú được một lúc đã nhanh chóng mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.

Tô Bối nhìn Văn Ngọc đã say ngủ, làm thế nào cũng không ngăn được dòng sữa mẹ trào ra, tưới lên khắp mặt đứa bé.

Đôi mắt Văn Quốc Đống sâu thắm, nâng cơ thể Tô Bối lên, lân nữa ngậm lấy bên đâu vú còn lại, dùng sức bú mút một hôi lâu.

Bên ngoài, cửa phòng đột nhiên bị gõ.

Tô Bối che ngực, đẩy Văn Quốc Đống đang ở trên người mình ra: "Ba... Đứng dậy đi..."

Văn Quốc Đống đứng lên, nhẹ giọng nói: "Ban đêm y tá tới kiểm tra phòng..."

Tô Bối câm lấy quân áo qua loa mặc lên, âm thâm trừng mắt nhìn Văn Quốc Đống.

*

Sau khi y tá vào phòng kiểm tra Tô Bối và đứa bé xong thì rời đi.

Căn phòng lại chìm trong yên tĩnh.

Phòng hộ sinh có thiết kế hai phòng ngủ và một phòng khách, phòng còn lại là phòng dành riêng cho người thân đi cùng.

Văn Quốc Đống bế Văn Ngọc trở tại nôi chứ không bế đứa nhỏ cho nằm cạnh Tô Bối nữa.

Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ nghe được tiếng hít thở đêu đêu của Văn Ngọc.

Chủ đê vừa rôi bị tiếng khóc của Tiểu Văn Ngọc cắt ngang.

Bây giờ Tô Bối cũng biết tiếp tục gây chuyện £à không tốt, đành phải xoay người quay tưng vê phía Văn Quốc Đống.

Văn Quốc Đống từ phía sau ôm eo Tô Bối: "Cho ba chút thời gian..."

Tô Bối nhắm mắt tại, không nói gì.

Văn Quốc Đống hôn tên phân gáy tinh xảo của Tô Bối: "Năm sau, chúng ta về nhà con tổ chức hôn lễ bù..."

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.