[Dục Khát (Cao H)]
Chương 150: Con Và Con Trai Ngoan Ngoãn Chờ Ba…
Chương 150: Con Và Con Trai Ngoan Ngoãn Chờ Ba…
Nghe đến đây, Tô Bối mở mắt, nhìn vê phía Văn Quốc Đống với biểu cảm phức tạp: "Văn Quốc Đống...
Con không hiểu nổi ba..."
Bây giờ hai người họ thậm chí đã sinh một đứa trẻ, vậy mà Văn Quốc Đống vẫn đang nghĩ đến việc tổ chức hôn Fễ cho cô và Văn Lê.
Văn Quốc Đống cụp mắt nhìn Tô Bối, bàn tay to vòng qua eo cô gái: "Bối Nhi... Địa vị hiện tại của nữ chủ nhân nhà học Văn fà hữu danh vô thực, con trai hay cháu đích tôn ở nhà họ Văn càng không phải vị trí gì tốt đẹp...
"Người ta thường nói cây to thì đón gió... Một số cây phát triển đến một mức độ nhất định, thì thứ nó phải gánh chịu không chỉ có gió. Những cành cây yếu ớt bên trong nó cũng sẽ bị những con sâu mọt gặm phá dân... Cả cái cây dân dân chết đi. Nếu để yên cho những con sâu mọt trong những cành khô này tiếp tục ăn mồn, thì chỉ cân một cơn gió nhẹ nhất thôi cũng đủ khiến nó nhanh chóng chết đi..."
"Có Văn Lê chấn ở phía trước, Văn Ngọc của chúng ta mới có thể cho yên ổn tớn Fên... Ít nhất cho đến khi con sâu mọt bị nhổ tận gốc, Văn Lê vẫn còn hữu dụng..."
Tô Bối siết chặt nắm tay, nghĩ đến quan hệ giữa nhà họ Lâm và Văn Lê.
Con trai của Văn Quốc Đống, một khi dính tíu đến cờ bạc và ma túy, kiếp này coi như fãng phí.
"Chuyện con và Văn Lê kết hôn không có nhiêu người biết..."
"Con bé ngốc... Con đứng cùng ba trong dịp thờ cúng tổ tiên năm mới, việc đó có ý nghĩa gì con còn không rõ sao?"
Sở dĩ nhà họ Văn có thể đạt được địa vị như ngày hôm nay tà có tiên quan mật thiết với sự phức tạp giữa các mối hệ trong dòng tộc.
Cho tới nay, theo truyên thống lễ tế tự của nhà họ Văn, chỉ có người đứng đâu gia tộc chính mới có tư cách đứng ở vị trí đó.
Hắn còn chưa chết, quyên lực cốt lõi trong tay còn chưa giao cho Văn Lê, thì khi đó Văn Lê vẫn không thể coi là gia chủ thật sự.
Tương tự như vậy, nếu Lâm Quyên còn chưa chết thì theo lẽ tự nhiên, Tô Bối không được dùng được thân phận con dâu trưởng tham gia lễ tế tổ.
Việc chọn ra nữ chủ nhân của nhà họ Văn là do hắn âm thâm quyết định.
Lâm Quyên và Tô Bối...
Tất nhiên, hắn thiên vê người sau.
Có lẽ từ đêm giao thừa, rất nhiêu chuyện vô hình trung đã thay đổi.
Tô Bối "lòng mang ý đồ xấu", còn hắn thì "tình nguyện mắc câu".
Ngày Tiểu Văn Ngọc chào đời, ngoại trờ ngủ thì vẫn là ngủ, ban đêm thỉnh thoảng sẽ ậm ừ vài tiếng.
Văn Quốc Đống nghe thấy thì lập tức thức dậy cho con bú, thay tã đúng giờ.
Tô Bối buồn ngủ nên mơ màng nhìn Văn Quốc Đống bận rộn, khẽ lấm bẩm: "Sao ba không kêu dì Trương đến chăm sóc phụ chúng ta?"
Văn Quốc Đống thay tã xong, dịu dàng nhéo ngón chân nhỏ của Văn Ngọc: "Đêm nay là đêm đâu tiên Văn
Ngọc đến thế giới này, ba không muốn người ngoài quấy rây cuộc đoàn viên của gia đình ba người chúng ta trong ngày đặc biệt này."
Đến tận giây phút hắn nhìn thấy đứa nhỏ ở trước cửa phòng sinh, hắn mới biết cái gì gọi là "lân đâu làm bố”.
Cả đêm, Tô Bối hâu như không mở nổi mất, Văn Ngọc thì khóc nháo suốt, tất cả đêu là Văn Quốc Đống một mình dỗ dành, cho ăn.
Tô Bối nửa tỉnh nửa mê, tự hỏi liệu mình có phải là mẹ kế hay không nữa.
Sáng sớm hôm sau.
Văn Quốc Đống cho con bú, đợi Tô Bối dùng bữa sáng xong mới vội vàng tắm rửa.
Khuôn mặt hắn xanh xao và râu ria xôm xoàm, đôi mắt đỏ hoe, quâng thâm không thể che giấu dưới lớp kính, chuẩn bị ra ngoài.
Tô Bối ngơ ngác trong chốc lát, sau đó hét lên: "Ba đi đâu đấy?"
Bước chân Văn Quốc Đống chợt dừng lại, lúc này mới quay người đi tới hôn tạm biệt Tô Bối.
"Đi làm, thời gian nghỉ thai sản của vợ chỉ có chông mới được dùng. Ba chông con không thể sử dụng được."
Nói xong, Văn Quốc Đống dùng hai tay xoa xoa bộ ngực mêm mại đây đặn của Tô Bối: “Ba vốn đã sắp xếp xong mọi chuyện, kết quả là con không hê báo trước mà đột nhiên "sinh non"! Làm rối tung tất cả các kế hoạch và lịch trình làm việc của ba! Người khác thì được phép nghỉ thai sản... Còn ba chỉ có thể cố gắng buổi tối không phải làm thêm giờ."
Để được ở cùng Tô Bối trong lúc cô sinh con, hắn đã cố ý dồn công việc lại với nhau để có thể dành ra một hai ngày ở cạnh Tô Bối.
Ai mà ngờ chỉ vì một câu "sinh non" của Tô Bối đã phá vỡ mọi kế hoạch của hắn.
Đôi mắt Tô Bối tập tức đỏ hoe, giận dỗi quay tưng vê phía hắn: "Vậy ba đi đi... Đã đi thì đừng trở vê nữa."
"Ngoan... Ban ngày có thím Trương, buổi tối sau khi tan tàm ba sẽ đến đây... Mấy ngày nay người nhà họ
Văn sẽ không tới tàm phiên con."
Văn Quốc Đống £au nước mất trên khóe mi Tô Bối: "Ba sẽ sớm trở vê... Con và con trai ngoan ngoãn chờ ba "
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.