[Dục Khát (Cao H)]
Chương 153: Rất Muốn Ông Xã Thao Chết Người Ta…
Chương 153: Rất Muốn Ông Xã Thao Chết Người Ta…
“Ưm...” Trong tòng Tô Bối khẽ động, một tuồng sữa dâng trào ra hai bên đâu vú: “A... Ba... Sữa tại chảy
Ta...
Văn Quốc Đống cúi đâu ngậm hai núm vú vào miệng, mút mạnh mấy cái: “Ở trong đập chứa nước bên rừng mai, cố ý đẩy vú fên trên mặt ba đúng không?”
Nghe Văn Quốc Đống nhắc tới chuyện quá khứ, trên mặt Tô Bối nhiễm một màu ửng đỏ xấu hổ: “Không có...
“Không có?” Côn thịt dưới thân Văn Quốc Đống giật giật trong tay Tô Bối: “Không có... Còn để cho ba xoa tay xoa chân cho con mà?!”
Nói xong, bàn tay to của Văn Quốc Đống hung hăng xoa xoa bầu ngực đây đặn, tàm sữa phun ra nhiêu hơn.
“Cặp vú này trước đây đã tớn rôi... bây giờ còn tớn hơn nữa...”
“Ưm... Đau ngực quá... Ba nhẹ một chút... A...”
Tô Bối vừa mới gọi một tiếng ba, tực mút của Văn Quốc Đống tại nặng thêm một chút.
“Gọi tại tân nữa?”
“A... Ba... AT
Văn Quốc Đống cắn cắn đâu vú của Tô Bối, rút cây gậy thịt cứng ngấắc ra khỏi tay Tô Bối: “Lại kêu ba một lân nữa... Đợi ra cữ ông đây cho em nửa tháng không xuống giường...”
“Ưm... Ông xã...”
Tô Bối nũng nịu gọi một tiếng, bộ ngực căng tràn cọ vào má Văn Quốc Đống: “Ồ... Thì ra khi đó ông xã đã muốn chơi người ta rồi?!”
“Khi đó anh cũng không biết em lắng lơ như vậy...”
Văn Quốc Đống nghĩ đến bộ trang phục lúc trước của Tô Bối, còn có đôi chân cố ý khêu gợ người khác lúc ấy kia, mạch nước ngâm trong đôi mắt bất đâu khởi động: “Tiểu dâm đãng... Tờ lúc đó đã bắt đâu ôm ý nghĩ linh tinh với ông đây rôi à?!”
Tô Bối Bối cắn môi, không trực tiếp trả lời Văn Quốc Đống.
Đôi chân thon dài quấn lấy eo Văn Quốc Đống, đè xuống: “Ưm... Lâu rồi ông xã không có thao người ta...
Thật muốn ông xã thao chết người ta... a...”
Văn Quốc Đống trơ mắt nhìn Tô Bối phát tình dưới người hắn, cự côn nóng bỏng lại cứng thêm vài phân:
“Tiểu dâm đãng!”
Tô Bối càng nói, hai mắt Văn Quốc Đống càng đỏ, qua một lúc tức giận nở nụ cười: “Đô lắng lơ! Em cứ phát tình đi... Mấy ngày tiếp theo cũng lắng lơ cho nhiêu vào”
“Chờ em ra cữ, không thao chết em... Ba chữ Văn Quốc Đống của anh viết ngược...”
“Ưm... Đống Quốc Văn?” Bàn tay nhỏ bé của Tô Bối một bên chơi côn thịt Văn Quốc Đống, vẻ mặt ghét bỏ: “Thật khó nghe nha...”
Trước khi Văn Quốc Đống thay đổi sắc mặt, tại nói: “Gọi ông xã vẫn dễ nghe nhất...”
Văn Quốc Đống vỗ một cái vào mông Tô Bối: “Em cũng chỉ có một cái miệng biết dỗ dành người khác...”
“Ông xã... Anh không thích nghe à?”
Văn Quốc Đống mở hai chân Tô Bối ra, cự côn để ở giữa hai chân Tô Bối: “Thích... Cực kỳ thích... Cái miệng phía trên biết dỗ người, cái miệng phía dưới biết cắn người... Vừa cắn vừa mút... Mút đến hôn ông đây cũng bay mất...”
“Ôi... nóng quá...” Thân thể Tô Bối run rẩy, hai chân kẹp chặt côn thịt, mắng nhẹ một tiếng: “Lưu manh...”
Dương vật Văn Quốc Đống bị hai chân Tô Bối kẹp, kìm tòng không đậu rên rỉ một tiếng, gậy thịt ấn vào huyệt hoa bất đâu cấm rút.
“Vậy ba tiên tàm tưu manh thật sự cho con xem...”
“A... Ba... Nhẹ một chút...” Tô Bối tự mình xoa đâu vú trướng đau nhức: “Nhiêu sữa như vậy, ba còn không để cho Tiểu Ngọc bú...”
“Đô dâm đãng, ba không để cho con phải cho con bú fầ vì muốn tốt cho ai?!”
“Vậy nhiêu sữa thế tầm sao bây giờ...”
Văn Quốc Đống nhíu mày, khàn giọng nói: “Con trai ăn không được, ba nó thay nó ăn...”
“Câm thú!”
“Được, ba tà câm thú, hôm nay tiên tàm ưu manh với câm thú một tượt tuôn!”
Hai tay Văn Quốc Đống nắm chặt hai chân Tô Bối, cự côn dán sát vào chân bất đâu cắm rút mạnh mẽ.
Cả một đêm, Tô Bối chẳng được ngủ ngon, Văn Quốc Đống dùng chân xong tại cảm thấy không đủ, tại tôi kéo tay Tô Bối tàm tiếp.
Lúc Tô Bối xuất viện sau khi ở cữ xong, trùng hợp ngày hôm đó Văn Quốc Đống có việc không tới được.
Tuy rằng Văn Quốc Đống không tới, nhưng một đám người tớn bé mênh mông của Văn gia đã tới toàn bộ, coi như cho chất trai trưởng Văn gia đủ mặt mũi.
Khoảng thời gian trước Lâm Quyên tuôn bận rộn với tiệc sinh nhật của Văn Quốc Đống, một tà không có thời gian để đến bệnh viện, hai £à Văn Quốc Đống cũng không cho bà ta đi bệnh viện.
Đợi mãi cho đến khi Tô Bối ở cữ xong trong bệnh viện, mới có thời gian gặp được cháu ruột.
Sau khi Lâm Quyên nhìn thấy Văn Ngọc, trước tiên ngay tập tức đón tấy đứa bé từ trong tay bảo mẫu: “Cục cưng nhỏ của bà nội à... bà nội nhớ cháu muốn chết...”
“Đều là lỗi của mẹ con... Nhìn cháu ngoan của bà gây ốm chưa này...”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.