THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 154: Tiểu Ngọc Lớn Lên Nhìn Giống Anh Cả…

Chương 154: Tiểu Ngọc Lớn Lên Nhìn Giống Anh Cả…

Bảo mẫu tiếc nhìn Tô Bối, Tô Bối khẽ gật đâu, cũng tùy ý Lâm Quyên ôm đứa nhỏ tên xe.

Văn Uyển đi theo phía sau một đám anh chị họ, nhìn dáng vẻ của Lâm Quyên coi Văn Ngọc như bảo bối, tại nhìn Tô Bối, tặng tẽ cho một fike.

Tô Bối thấy thế nhướng mày, khóe môi cong cong.

Hiện tại Lâm Quyên có bao nhiêu yêu thương, £o tắng Văn Ngọc, sau này tiên thống hận bản thân đến mức nào.

Mãi cho đến khi về tới Văn gia, Lâm Quyên ôm Văn Ngọc mãi không nỡ buông ra.

Mấy thím Văn gia nhét một phong bì màu đỏ cho đứa trẻ như thường tệ.

Thẳng đến khi gặp Liễu Nhứ, tiên fì xì của Liễu Nhứ không đưa cho Lâm Quyên đang ôm Văn Ngọc, mà trực tiếp đưa cho Tô Bối.

“Đứa nhỏ mà mình trăm cay ngàn đắng mới sinh ra, cũng đừng để cho những người không có đâu óc kia tàm chậm trễ.”

Những tời này của Liễu Nhứ chẳng khác nào chỉ thẳng vào mặt Lâm Quyên mà mắng, Tô Bối cười dịu dàng nhận tiên ñì xì: “Biết rồi, ba nói, sau này ba sẽ nuôi dạy Văn Ngọc...”

Mấy chị em dâu Văn gia nghe xong cái tên này đêu sửng sốt, dì hai Văn gia nhìn mấy chị em dâu xung quanh.

“Theo thứ bậc của Văn gia, chẳng phải cháu chắt phía dưới sẽ phải thêm chữ lót hay sao?!”

Nghe vậy, Liễu Nhứ bỗng nhiên cười khẩy, nói thẳng: “Tên của ba đứa trẻ không phải cũng không sắp xếp theo thứ bậc hay sao?!”

Lâm Quyên nghe xong lời này, sắc mặt của một phu nhân quý tộc lập tức tối sâm lại.

Liễu Nhứ lại giống như là không nhìn thấy, đi tới trước mặt Lâm Quyên tự mình nhìn đứa nhỏ: “Cho tới nay quy tấc của nhà họ Văn đêu là tên cháu trai do ông nội đặt... Không cân ngạc nhiên như vậy... Tên của ba đứa nhỏ được đặt như thế nào... Các người đêu đã quên?”

Đừng nhìn Văn Lê bây giờ, Văn Lê kêu dễ nghe, cảm thấy chữ Lê này không tệ.

Lúc trước ở Văn gia ngoại trừ Văn Tuyết, cũng không ai dám dùng thủ đoạn để được gả vào giống như Lâm Quyên.

Sau khi Văn Lê sinh ra, ông cụ phủi tay mặc kệ, Văn Quốc Đống ở trong quân đội chỉ ném vê một chữ “Ly”.

Bà cụ Văn không nhìn nổi nữa, đành tự mình đổi thành chữ Lê.

Lúc này mới có Văn Lê.

Dì ba nhà họ Văn liếc nhìn Lâm Quyên bị vạch trân chuyện xưa nhục nhã, sắc mặt đen kịt đang tức giận kia, nhỏ giọng nói: “Vậy chuyện này... không phải rối loạn thứ bậc rồi sao.”

“A?” Liễu Nhứ lơ đễnh cười cười: “Làm sao cô biết được ở trong lòng anh cả đứa nhỏ này có phải còn quan trọng hơn con trai của anh ấy hay không!?”

“Cái này...” Dì ba Văn gia còn muốn nói gì đó, thì bị dì bốn Văn gia ngăn lại.

“Nói những chuyện này làm gì, xem đứa nhỏ xem đứa nhỏ...”

Lâm Quyên nín nhịn một mặt, từ đâu tới cuối không ai chú ý tới bà ta cả.

Đương nhiên, ngoại trừ Tô Bối và Văn Uyểnh, hai người xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

Văn Uyển ở bên cạnh đột nhiên mỉm cười híp mắt khoác lên cánh tay Tô Bối, thấp giọng nói: “Chậc chậc...

Có phải cảm thấy thụ sủng nhược kinh không? Bác cả em đây chắc là bị điên rồi...”

Đây cũng là lân đầu tiên Tô Bối biết Văn gia còn có quy định đặt tên dựa theo bối phận này, trong lòng cô lại một lân nữa cảm thán, Văn Quốc Đông thật sự so với cô tưởng tượng còn điên hơn rất nhiêu.

Cưng chiêu một cách trắng trợn như vậy, cứ như sợ người khác không biết Văn Ngọc tà hạt giống của hắn vậy.

Mấy chị em dâu nhìn Văn Ngọc trong tòng Lâm Quyên một tát, thím hai Văn gia đột nhiên nói: “A1... Mẫy người xem mũi và mất Tiểu Ngọc tớn fên trông giống như anh cả...”

Nghe tời này, bàn tay Tô Bối đột nhiên siết chặt.

Cô thấy mấy người này cúi đâu nhìn kỹ một chút, cũng nhao nhao gật đâu nói: “Là có phân giống...”

“Nếu cô không nói, túc đầu tôi cũng không nhìn ra...”

“Ai nha, như người xưa vẫn nói, cháu trai giống hệt cha... Tức tà đứa nhỏ này tương tai còn tợi hại hơn so với ông nội của nó nữa...”

“Vậy cũng không...”

Bên kia đang thảo tuận vê đứa bé, Văn Uyển đột nhiên ý vị thâm trường nói với Tô Bối: “Chị dâu ở cữ không tệ... Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt này xem, so với trước khi sinh còn tươi hơn nhiêu... Ở cữ cũng thật nuôi người...”

Nghe câu này, Liễu Nhứ tiếc ngang Văn Uyểi: “Đừng không biết tớn nhỏ...”

Tô Bối nghe hiểu ám chỉ trong tời nói của Văn Uyển, cong môi: “Là Tiểu Ngọc nghe fời... Chị không phải lo tắng nhiêu trong thời gian ở cữ... Đêu tà ba... Ư, bác cả em một tay chăm sóc...”

Lâm Quyên nghe xong tời này tức giận trợn trắng mất nhìn Tô Bối: “Nếu không phải vì cô và Diệp Liệt Thanh không rõ ràng, cô có thể khiêu khích tới mụ điên Văn Tuyết kia không? Hại Tiểu Ngọc nhà ta sinh non...Từ hôm nay trở đi... Buổi tối tôi với ba chông cô cùng nhau chăm sóc Tiểu Ngọc...”

“Bác...”

Văn Uyển vừa mới hô một tiếng, Tô Bối tiên nắm tãy tay Văn Uyển.

“Vậy thì vất vả cho mẹ...”

Cô tàm sao mà không biết Lâm Quyên đang toan tính chuyện gì, đúng tà cũng muốn chăm sóc “cháu trai” đó... Nhưng đông thời bà ta còn muốn mượn “cháu trai` này để hàn gắn mối quan hệ với Văn Quốc Đống nữa.

Dù sao, từ khi cô mang thai đến khi sinh nở, Văn Quốc Đống vẫn tuôn ở trên giường cô.

Lâm Quyên muốn mượn con tranh thủ tình cảm, vậy cô đương nhiên phải “thành toàn” cho bà ta rồi.

Buổi tối nếu Văn Quốc Đống dám tên giường của Lâm Quyên, thì cô sẽ khiến cho bọn họ đêu không ngủ được.

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.