THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 160: “Lần Đầu Tiên Làm Vào Đêm Hôm Đó... Làm Mấy Lần?"

Chương 160: “Lần Đầu Tiên Làm Vào Đêm Hôm Đó... Làm Mấy Lần?"

Văn Quốc Đống cúi người bế Văn Ngọc ngủ say fên, nhìn khuôn mặt đang ngủ say của đứa trẻ, trái tim nóng tên trong vô thức.

Những chiếc đèn tông cánh hoa mai tại thắp sáng một đoạn đường, dẫn thẳng đến sảnh ở cửa chính.

Ở khóa cửa có để một tấm card nhỏ.

[Nếu đã mở quà ra, không nhận đổi trả ~]

[Mở ra cẩn thận ~]

Văn Quốc Đống ôm con cười khẽ, tấy chìa khóa từ trong túi ra, trực tiếp mở cửa.

Trong căn phòng mờ tối, ánh sáng ấm áp màu cam vàng hơi sáng tên.

Căn nhà vốn fạnh băng xa xỉ tộ ra vài bức tranh sơn dâu treo trên tường.

Văn Quốc Đống nhìn tranh sơn dâu trên tưởng, có người đàn ông xa cách tạnh thấu xương, có người phụ nữ vô cùng quyến rũ.

Có ảnh khi hấn đang tầm việc, cũng có ảnh hắn trân truông, còn có ảnh Tô Bối đặt tay tên bụng cụp mi cười địu dàng.

Bức tranh sơn dâu cuối cùng đã thu hút mọi sự chú ý của Văn Quốc Đông.

Dưới ánh hoàng hôn, một người phụ nữ với mái tóc dài ngang eo nấm lấy cánh tay của người đàn ông, mỉm cười ngước mất lên, vai người đàn ông có một nhóc củ cải choai choai đang ngôi, người đàn ông dùng một tay đỡ cậu nhóc, một tay ôm chặt người phụ nữ, cúi đâu cười khẽ nhìn người phụ nữ.

Hoàng hôn kéo dài bóng của một nhà ba người.

Văn Quốc Đống chăm chú nhìn người đàn ông trong tranh, mặc dù hai người chỉ có hình dáng mơ hồ, nhưng hắn có thể tưởng tượng được trong mất người đàn ông nhìn cô gái ẩn chứa điêu gì.

Tiếng nhạc nhẹ nhàng êm dịu vang lên, Văn Quốc Đống mới lấy lại tinh thân từ trong bức tranh.

Tô Bối mặc lại bộ sườn xám cô mặc ở rừng mai hôm đó, câm bánh ngọt đứng trước cửa nhà ăn nhẹ giọng kêu: “Ong xã ~”

Văn Quốc Đống mơ màng, bất giác nhớ đến Tô Bối ở rừng mai hôm ấy.

"Ùm..."

Tô Bối cười dịu dàng với hắn: “Đã đến lúc ước nguyện rồi thổi nến rồi...”

“Đến đây...”

Cổ Văn Quốc Đống nghẹn lại, cúi đâu che đi đôi mắt hơi ẩm ướt của mình.

Trên bàn ăn dưới ánh nến lung linh là bữa cơm nhà vô cùng đơn giản.

Trên bàn có sườn cửu nướng, tôm sốt cà chua, bò sốt tiêu, gà cay thái hạt tựu và canh cá.

Những món ăn này... Đêu tà những món hai người cùng tầm khi họ tân đâu tiên phát sinh quan hệ.

Tô Bối kéo ra một cái ghế, bế Văn Ngọc trong £òng hắn đặt vào xe nôi.

“Ông xã à... Anh ước trước đi...”

Văn Quốc Đống nhìn bánh ngọt có sáu người trên chiếc bánh, cùng với chiếc bánh ngọt nhảy fên hai con số 18, hắn ôm Tô Bối vào tòng, nhắm mất ước nguyện.

Một tát sau, hắn mở mắt thổi tắt nến, vùi đâu vào cổ Tô Bối, giọng khàn khàn nói: “Số bốn không may mắn nên anh ước sinh sáu đứa... Như vậy nhà chúng ta có tám người, con cháu thịnh vượng...”

Tô Bối nghe vậy ngẩng đâu hờn dỗi nhìn hắn: “Anh nghĩ em fà heo à... Ưm...”

Văn Quốc Đống ôm eo Tô Bối hung hăng hôn cô.

Ánh nến chập chờn, ngoài cửa sổ bất đâu có tuyết rơi.

Bảo mẫu gõ cửa đánh gãy hai người đang triên miên trong nhà: “Bối Nhi, đến giờ cho Tiểu Ngọc bú sữa rồi...”

Văn Quốc Đống khó chịu cau mày, ôm eo Tô Bối không chịu thả tỏng một phân.

Tô Bối sửa sang tại quân áo bị Văn Quốc Đống chà đạp đến nhăn nhúm, cắn hắn một cái rồi nói:

“Buông tay... Em đưa Tiểu Ngọc ra.”

“Không buông... Để bảo mẫu vào đi...”

“Anh...”

Tô Bối nhìn ánh mắt Văn Quốc Đống dính trên người mình thì bất đắc dĩ nói vọng ra ngoài.

Thím Trương ở bên ngoài cúi đâu đi vào, thấy xe nôi thì tập tức đẩy ra ngoài, toàn bộ hành trình không ngước mắt tên nhìn Văn Quốc Đống và Tô Bối.

Văn Quốc Đống chờ người ra ngoài cửa, bế Tô Bối tên muốn vào phòng ngủ bên cạnh.

Nhưng tại bị Tô Bối ngăn tại nửa chừng, tạnh tùng nói: “Em vất vả tầm cả đêm...”

Chân Văn Quốc Đống ngừng fạ¡, cắn răng thay đổi phương hướng.

Đi đến nhà ăn.

Tô Bối ngôi trên người Văn Quốc Đống, thong thả đút cho ông từng miếng một: “Chồng... A...”

Ánh mắt Văn Quốc Đống nóng rực nhìn chằm chằm Tô Bối, hung tợn cắn đồ ăn trong miệng, dời này hấn chưa từng bị khó chịu dày vò ăn mà không biết mùi vị gì như vậy.

Tô Bối vừa tòng nhìn Văn Quốc Đống nghẹn đến mặt xanh mét: “Ông xã ơi... Anh có nhớ tân đâu tiên chúng ta tầm tình vào buổi tối hôm đó...”

“Tổng cộng tàm mấy lần không?”

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.