THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 161: Chồng Ơi Đến Bóc Quà Nào

Chương 161: Chồng Ơi Đến Bóc Quà Nào

Bàn tay đang đặt ở trên eo Tô Bối của Văn Quốc Đống đột nhiên siết chặt, hô hấp dân trở nên gấp gáp dôn dập: “Đồ tẳng tơ... Nếu còn tiếp tục quyến rũ ông đây nữa, có tin tà ông đây sẽ tàm em fuôn ở đây hay không hả?”

Tô Bối cảm nhận được cây gậy thịt cứng rắn ở dưới mông, cong môi tên: “Không trả tời được thì sẽ không có quà của đêm nay đâu nhé...”

“Ba tân...” Văn Quốc Đống thở hổn hển, hung ác nói: “Bắn vào âm hộ của em ba tân rồi túc đi vào nhà tắm tại cắm vào tiếp... Chưa tàm...”

“Ä.....thì ra ông xã còn nhớ cơ à...”

Tô Bối xoay cơ thể mình, tựa bên tai người kia thì thâm: “Tối nay, tối nay chông cũng có thể bắn vào đó...

Á!?

Còn chưa kịp dứt tời, Văn Quốc Đống đã đứng dậy, khiêng người fên vai, vỗ mạnh vào mông Tô Bối.

“Đến bước này nếu ông đây vẫn còn có thể tầm người thì anh không phải tà đàn ông nữa!”

Vừa nói, vừa bước nhanh vê phía phòng ngủ.

Tô Bối cũng không ngờ Văn Quốc Đống tại không thể chịu đựng bị câu dẫn như vậy, vào khoảnh khắc mở cửa phòng ngủ ra đã che kín mắt của Văn Quốc Đống tại, tức giận nói: “Văn Quốc Đống... Nếu như anh cứ thiếu kiên nhẫn như vậy thì tối nay anh đừng có mơ được fên giường nữa!”

Nghe ra sự tức giận trong ftời nói của Tô Bối, Văn Quốc Đống đột nhiên không gấp gáp nữa: “Được rồi được rồi... Anh không vội, không vội nữa...”

Tô Bối che mắt Văn Quốc Đống lại, chỉ huy người kia đi tới cửa phòng tắm: “Anh đi tấm trước đi!”

Yết hâu của Văn Quốc Đống lăn lên lăn xuống: “Cùng nhau...”

Giọng Tô Bối trâm xuống: “Anh có đi tắm hay không hả?”

“Tấm lắm... Anh sẽ đi tắm.”

Thân dưới của Văn Quốc Đống cứng ngắc vô cùng khó chịu, chỉ có thể chịu đựng sự đau nhức căng trướng đi vào phòng tấm.

“Tấm cho sạch sẽ vào... Tốt nhất đừng để cho em ngửi thấy mùi nước hoa của phụ nữ khác trên người anh...”

Nói xong, Tô Bối xoay tay đóng cửa lại.

Văn Quốc Đống nhìn người anh em của mình chào hỏi, ngửi ngửi trên người, rồi bất lực lắc đâu.

Cả một đêm xung quanh tất cả đêu là người, ai mà biết được dính phải mùi nước hoa phụ nữ từ đâu cơ chứ.

Phụ nữ... Quả nhiên đêu là thùng dấm chua.

Tô Bối cởi bộ sườn xám trên người ra, thay một một chiếc váy ngắn một bên vai được thêu hoa mai vàng, trên tấm lưng trân còn được thất một chiếc nơ bướm thật lớn.

Hoa mai trên chiếc váy vải voan ngắn nửa che nửa đậy một nửa khung cảnh ở giữa hai chân, trên giường phủ đây những cánh hoa rực rỡ.

Mà trên đâu giường tại tà bức chân dung mà Văn Uyển đã vẽ cho cô ở rừng mai.

Văn Quốc Đống đi tắm như đi chiến đấu, từ trong phòng tắm đi ra, đập vào mắt hắn chính tà Tô Bối đang vắt chéo chân nằm trên giường.

Nhìn thấy người kia ngây người không nhúc nhích, Tô Bối nũng nịu kêu tên: “Chồng ơi đến mở quà nào...”

“Đô tăng tơ!”

Văn Quốc Đống đột nhiên tỉnh táo tại, giếng như một con báo săn, nhào thẳng tên người Tô Bối ở giường, tháo chiếc nơ bướm trên tưng Tô Bối, tột sạch người ta một cách thuần thục.

“Ưm... Nặng quá...”

Tô Bối vẻ mặt ghét bỏ đẩy Văn Quốc Đống ở trên người ra: “Chồng à... em muốn tự mình làm...”

Vừa nói, Tô Bối vừa mò một chiếc bịt mắt ở trên gối ra, tật người tại rôi đeo tên mắt Văn Quốc Đống.

“Ngoan nào...”

Văn Quốc Đống nhướng mày, đã chịu đựng suốt tối rồi, cũng không thiếu chút thời gian này, ngoan ngoãn năm trên giường.

Tô Bối thấy thế, tặng tẽ nhặt dây xích dưới chân giường fên, nhanh chóng khóa hai tay Văn Quốc Đống vào trong dây xích.

Khi Văn Quốc Đống hoàn hôn tại, hai tay đã bị trói, giọng nói bất giác khàn đi vài phân: “Bối Nhi... Đừng có đùa với tửa...”

Tô Bối nhếch môi, động tác trên tay thoăn thoất không ngừng trói tuôn cả hai chân Văn Quốc Đống vào.

Sau khi tầm xong tất cả mọi việc, túc này mới £ật người tại cưỡi ở trên eo Văn Quốc Đống, đôi tay nhỏ bé di chuyển khắp người: “Chồng ơi...”

"Hửm?"

Tay chân Văn Quốc Đống bị trói, trước mắt một mảnh đen kịt, các giác quan trên cơ thể trở nên cực kỳ nhạy bén.

Tô Bối không fên tiếng trả tời, cúi người hôn fên yết hâu của Văn Quốc Đống, hai tay nhéo hạt đậu ở ngực người kia, hài tòng nghe được hơi thở của Văn Quốc Đống dân dân nặng nê hơn.

"Ưm..."

Tô Bối không ngừng di chuyển ở phân thân trên của người nọ, cây gậy khổng £ô ở phân thân dưới của Văn Quốc Đống đã sưng tấy đến mức sắp nổ tung.

“Chồng à...”

"Hử..."

Tô Bối cứ gọi một tiếng rồi tại một tiếng, chiếc tưỡi mêm mại tiếm qua hạt đậu cứng rắn, rôi tim dọc theo tuyến nhân ngư ở trên bụng người đàn ông.

“Chồng.”

"Ừm..."

Văn Quốc Đống thở hổn hển, trên trán thấm đẫm mô hôi, cả người nóng đến đáng sợ.

“Người ta gọi bao nhiêu tiếng chồng ơi rồi... Sao chông tại không để ý tới người ta chứ...”

Tô Bối một tay vuốt ve cây gậy khổng £ô nóng bỏng, vừa nắn vừa bóp, hơi thở phả tên cây gậy khổng tô đang sưng tấy đau nhức của Văn Quốc Đống, kích thích cây côn thịt kia tại to thêm một chút.

Văn Quốc Đống nghiến răng, nắm chặt hai tay thành nắm đấm, mồ hôi trên trán cũng càng ngày càng nhiêu.

Trong túc Văn Quốc Đống đang vùng vẫy, một tuông hơi ấm từ truyên đến dương vật, cái miệng nhỏ mêm mại ướt át chậm rãi ngậm tấy côn thịt của hắn.

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.