THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 167: Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất...

Chương 167: Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất...

Bên ngoài phòng tuyết đọng một tâng rất dày, hoa mai trong góc vừa nở.

Sau đó, Văn Quốc Đống bế Tô Bối đến suối nước nóng ngoài sân.

"Cơm trưa nguội rồi... Ăn một chút điểm tâm để tót dạ trước, buổi tối chông sẽ tàm cho em một bữa ăn thật thịnh soạn.”

Tô Bối tiếc mắt nhìn Văn Quốc Đống: "Buổi tối em phải vê nhà vớip Tiểu Ngọc..."

Lại ở cùng với tão câm thú Văn Quốc Đống thì cô cũng không cân sống nữa.

Sau một đêm, tiểu huyệt dưới thân dường như thật sự bị Văn Quốc Đốvng tàm đến sưng đau không chịu nổi.

"Anh mà tầm thế £ân nữa... thì tân sau ngủ một mình đi!"

Nghe vậy thì Văn Quốc Đống tiến đến bên cạnh Tô Bối ân cần xoa vai đấm chân: "Tối hôm qua tà em quyến rũ anh trước. Sao còn trách anh chứ..."

"Shh..."

Đùi Tô Bối bị Văn Quốc Đống xoa xoa khiến cô đau nhức: "Em quyến rũ anh mà anh tại tàm theo à? Cục trưởng Văn! Định tực của mình không tốt mà còn có mặt mũi trách người khác sao?"

"Không trách người khác mà..."

Văn Quốc Đống cúi đâu hôn hôn lên vai Tô Bối: "Đêu trách vợ anh quá dâm đãng... Vậy nên anh mới không kiêm chế được..."

Tô Bối giật giật khóc miệng, đưa tay vê phía hai chân Văn Quốc Đống, câm lấy cây gậy thịt vẫn chưa mêm xuống.

"Vậy nếu vê sau có một người lẳng lơ hơn em... trẻ hơn em thì thứ này có phải cũng sẽ cương với người khác hay không?"

Văn Quốc Đống khẽ hít sâu một hơi, cây gậy thịt bị bàn tay nhỏ bé câm nên giật giật trong lòng bàn tay Tô Bối, "Nó nhận người... Anh chọn người mà..."

Nghe vậy, Tô Bối hất gậy thịt ra: "Hừ..."

Thấy thế, Văn Quốc Đống không nói gì mà ôm Tô Bối vào trong ngực: "Được rôi... Sao lúc nào em cũng tìm ăn giấm ở đâu đâu vậy."

Tô Bối nhắm mắt lại, không để ý tới Văn Quốc Đống nữa.

"Bối Nhi..."

"Vợ à..."

"Bà xã lẳng lơ à..."

Văn Quốc Đống bất đắc dĩ dỗ dành Tô Bối đột nhiên đứng lên: "Nếu không thì... Em đi hỏi Lâm Quyên một chút, hỏi bà ấy xem hơn hai mươi năm nay anh có người phụ nữ khác hay không?"

Tô Bối mở to hai mắt, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Văn Quốc Đống: "Anh điên rồi..."

"Em không tin anh..."

Văn Quốc Đống bình tĩnh nhìn vào mắt Tô Bối: "Tô Bối, ngay từ đâu em đã có chút dè dặt với anh... Kể cả bây giờ rồi mà em cũng không hoàn toàn tin tưởng anh."

Tô Bối không thoải mái dời tâm mắt: "Anh cũng vậy mà..."

"Anh không hê."

Ánh mắt Tô Bối £óe tên, cúi đâu không tên tiếng.

Trên đời này, thứ không đáng giá nhất một fà tình yêu, hai fà sự tin tưởng.

Cô tin rằng Văn Quốc Đống bây giờ yêu cô, nhưng cô sẽ không toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn.

Như cô đã nói, trên thế giới này có rất nhiêu người phụ nữ tốt hơn cô, đẹp hơn cô rất nhiêu.

Dù sao tình cảm hiện tại của Văn Quốc Đống dành cho cô ngay từ đâu đã được cô tính toán.

Tô Bối không tên tiếng, giữa hai người rơi vào im fặng.

Văn Quốc Đống im tặng một hồi, đột nhiên mở miệng nói: "Cho tới nay anh đêu cho rằng trái tìm anh rất cứng rắn... Không ngờ rằng trái tim của em còn cứng rắn hơn anh..."

Tô Bối cúi đâu nhìn hình ảnh phản chiếu của hai người dưới suối, tạnh nhạt hỏi: "Vậy thì... Anh vẫn muốn kết hôn chứ?"

Văn Quốc Đống bất thình tình đứng dậy, ôm Tô Bối từ trong suối nước nóng fên tảng đá đặt bên cạnh suối.

"Tô Bối, chuyện giữa chúng ta đúng fà do em chủ động, đúng fà do anh nguyện ý tàm theo, nhưng điêu này không có nghĩa rằng anh chính tà một người đàn ông tùy tiện."

"Nếu như anh không cho em cơ hội, Văn Ngọc sẽ không chui vào trong bụng em, nếu như anh chỉ coi em fà tình nhân, Văn Ngọc cũng sẽ không được sinh ra..."

Văn Quốc Đống kê vào trán Tô Bối, nhìn chằm chằm vào mắt Tô Bối nói từng câu: "Đời này anh hận nhất tà bị người khác tính kế... Em fà ngoại tệ duy nhất... Như vậy vẫn chưa đủ sao?"

Tô Bối bị Văn Quốc Đống nhìn chằm chằm, nghe xong những tời này thì £ông ngực bất giác run tên.

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.