THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 166: Em Muốn Anh Làm Chú Rể Của Em À?

Chương 166: Em Muốn Anh Làm Chú Rể Của Em À?

Liễu Nhứ không thèm nhấc mi mắt: "Tránh ra."

"Tôi sẽ chịu trách nhiệm với Tiểu Uyển."

Diệp Liệt Thanh tại tặp tại câu nói này.

Khóc miệng Liễu Nhứ nở một nụ cười tạnh, xoay người đi vào phòng khách, ngồi xuống ghế sô pha.

Bà ấy không khách sáo đi thẳng vào vấn đê: "Anh chịu trách nhiệm? Chịu trách nhiệm như thế nào? Chịu trách nhiệm về cái gì?"

Diệp Liệt Thanh che mặt ngôi ngay ngắn đối diện Liễu Nhứ: "Nửa năm trước tôi cũng đã chuẩn bị ty hôn rồi... Tôi..."

"Ha..." Liễu Nhứ không đợi ông ta nói xong đã cười tạnh ra tiếng: "Diệp Liệt Thanh. Anh tớn hơn con bé hơn hai giáp, anh muốn cưới nó á?"

Sắc mặt Diệp Liệt Thanh thay đổi, nghiêm trọng gật đâu:."Tôi sẽ cưới."

Nghe vậy, mặt Liễu Nhứ không chút thay đổi nhìn Diệp Liệt Thanh: "Tính tình của con gái tôi, anh không hiểu nhưng tôi hiểu... Cho nên tôi mới chưa từng hỏi nguyên nhân hai người đến với nhau..."

"Diệp Liệt Thanh... Đến tuổi này rồi, chúng ta không cân phải giả bộ ngu ngốc nữa, hôm nay phàm tà một người đàn ông đứng tuổi khác đứng ở chỗ này thì có fẽ tôi sẽ không phản đối..."

"Nhưng anh, Diệp Liệt Thanh... Không được!"

Vừa dứt lời, sắc mặt Diệp Liệt Thanh trong nháy mắt tối sâm lại.

"Tôi đối với Tiểu Uyển..."

"Năm sau Tiểu Uyển sẽ đính hôn, anh chẳng qua chỉ là dượng của con bé thôi, tiệc đính hôn sẽ không mời anh. Nhà chúng tôi và Văn Tuyết không có giao tình gì cả..."

Liễu Nhứ ném xuống một câu như vậy rồi đứng dậy muốn rời đi.

Diệp Liệt Thanh siết chặt tay, đè nén cơn giận vọt lên trên đâu: "Tôi không đồng ý."

Liễu Nhứ không để ý tới lời nói của Diệp Liệt Thanh, khi đi tới cửa mới đột nhiên lên tiếng nói: "Anh muốn cưới... Nhưng không hỏi con bé có muốn gả hay không à?"

Từ khi vào cửa đến khi rời đi, ngoại trừ vài cái tát lúc đâu.

Liễu Nhứ hâu như không nói nặng lời với Diệp Liệt Thanh, không có một câu độc mồm nào.

Từ đâu đến cuối chỉ có một câu nói không nhẹ không nặng này mà như một lưỡi dao sắc bén đâm mạnh vào ngực Diệp Liệt Thanh.

Văn Uyểnh có muốn gả hay không...

Lầm sao con nhóc chết tiệt kia lại muốn gả được chứ...

*

Khi Tô Bối tỉnh dậy, bên cạnh đã trống không, cuối giường đặt một bộ váy cưới truyên thống kiểu Trung Quốc.

Trên váy cưới thêu hình phượng hoàng bằng tơ vàng sống động như thật, Tô Bối ngẩn người nhìn bộ váy cưới, xung quanh phượng hoàng thêu những quả lựu.

Bộ váy cưới này...

Văn Quốc Đống vừa vào cửa đã chỉ thấy Tô Bối ngẩn người trước váy cưới, tiến lên ôm người vào lòng:

"Không thích sao? Anh đã chỉnh sửa một chút... Em mặc vào thử xem?"

Nghe vậy thì Tô Bối ngước mắt nhìn Văn Quốc Đống, không ngoài dự đoán nhìn thấy một tia sắc dục trong đáy mắt người đàn ông.

Vì không để cho mình phải dành cả ngày trên giường nên cô quyết định từ chối người đàn ông.

"Váy cưới... Đương nhiên phải mặc vào ngày cưới chứ..."

Nói xong, Tô Bối tức giận liếc mất nhìn người đàn ông: "Dựa theo phong tục chỗ em, trước hôn lễ cô dâu chú rể phải tách nhau ra..."

"Hửm?"

Văn Quốc Đống không có ý tốt nhìn người phụ nữ trong ngực: "Vợ lắng lơ muốn anh làm chú rể của em à?"

Tô Bối nghe vậy thì dời tâm mất: "Chẳng lẽ anh muốn Văn Lê làm... A..."

Không đợi Tô Bối nói xong, Văn Quốc Đống đã nhéo mạnh tên ngực của Tô Bối.

"Nhắc tới nó thêm một £ân nữa thì tát nữa em muốn khóc cũng không khóc được.”

Tô Bối trừng mắt nhìn hắn: "Tiểu Ngọc đâu..."

"Sáng sớm đã đưa vê rồi..." Văn Quốc Đống ôm cơ thể Tô Bối tắc tắc: "Tối nay chúng ta không vê... Ở đây nhé?"

"Đừng... Tiểu Ngọc ở nhà mà... A..."

Tô Bối còn chưa từ chối xong đã bị Văn Quốc Đống đè tên giường: "Không cân... Anh đói..."

"Chỉ một tân... Lại một £ân nữa... Sau đó đến tượt em ăn."

"A... Lưu manh..."

"Phải... Anh là một tên ưu manh... Anh còn tà câm thú nữa.”

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.