THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 169: Đồ Sao Chổi Tai Họa Thật Sự

Chương 169: Đồ Sao Chổi Tai Họa Thật Sự

Nghe vậy, Tô Bối ngồi một bên nhíu mày, không nói gì.

Văn Quốc Đống thoáng fiếc nhìn Tô Bối, trâm giọng nói: "Nhà họ Văn không có quy củ đó."

"Nhưng mà qua hai tháng nữa tà Tết Xuân rồi, túc đó mấy anh em Quốc Lương đã..."

Văn Quốc Đống mất kiên nhẫn tắc tắc tờ báo trong tay, ra chiêu suy nghĩ nhìn Lâm Quyên: "Chúng nó đi tà chuyện của chúng nó... Văn Ngọc fà con cháu nhà ta, có mặt chúng nó hay không thì tiên quan gì?"

Lâm Quyên nghe vậy thì nghẹn họng không biết nói gì, sau đó tại quay sang nhìn Tô Bối, nói: "Còn chẳng phải vì Tô Bối vẫn chưa chính thức gặp người nhà họ Văn sao? Lân này đúng dịp cùng tụ tập một chỗ, để nó...

"Không cân thiết..."

Văn Quốc Đống tạnh tùng tiếc Lâm Quyên: "Chuyện nhà họ Văn không cân bà quan tâm, fo mà dạy dỗ tốt con trai ngoan của bà fà đã tốt tắm rồi."

Nghe vậy, trái tim Lâm Quyên vô thức run tên, khí thế tập tức chìm xuống.

Không để Lâm Quyên fấy tại tinh thân, Văn Quốc Đống bôi thêm: "Chuẩn bị đi, một tuân sau Tô Bối muốn dẫn Văn Ngọc vê nhà một chuyến."

"Không được!"

Lâm Quyên nghe xong lập tức bùng nổ: "Tiểu Ngọc sẽ không đến cái chỗ nông thôn khỉ ho cò gáy đấy!"

Nói xong lập tức bế Văn Ngọc từ tay bảo mẫu, lạnh lùng nói với Tô Bối: "Muốn vê thì cô tự vê đi, bây giờ

Tiểu Ngọc sẽ không về đó, sau này cũng không! Nông thôn toàn đám họ hàng nghèo rớt mông tơi, chỗ nào cũng bụi bặm bẩn trên người còn có..."

“Đủ rôi!”

Văn Quốc Đống đập mạnh tờ báo lên bàn, giọng nói lạnh như băng: "Lâm Quyên, nếu năm đó không có Văn

Tuyết thì bà có cuộc sống như hôm nay sao?"

"Cuộc sống thoải mái quá lâu nên quên mất năm đó nghèo túng thế nào rồi à? Nếu họ hàng nhà Tô Bối toàn

nghèo rớt mồng tơi thì nhà họ Lâm các người lại là loại họ hàng gì? Có cân tôi cho người thống kê xem mấy chục năm nay nhà họ Văn cho các người "mượn" bao nhiêu tiên thì bà mới hiểu thế nào là họ hàng nghèo, thế nào là vô lại làm tiên không?”

"Dùng cái từ "mượn" này đúng là sỉ nhục nó mà! Lâm Quyên, tôi chỉ không thèm quan tâm thôi, đừng tưởng tôi chẳng biết gì!"

"Suốt ngày ôn ào nhà họ Lâm các người nhà cao cửa rộng, sao không vê nhìn lại nhà cũ của các người xem?

Nhìn thử từ đường nhà họ Lâm...Đến cái chỗ ngồi của tổ tiên cũng bị nhà các người bán sạch rôi còn ở đây vênh mặt hất hàm sai khiến cho ai nhìn?”

Từ lúc Văn Quốc Đống mở miệng nói câu đâu tiên thì bảo mẫu đã ôm đứa trẻ lui xuống.

Bây giờ trên bàn ăn chỉ còn Văn Quốc Đống, Tô Bối và Lâm Quyên.

Nghe những lời này, Tô Bối liếc nhìn Lâm Quyên đang xấu hổ và tức giận, bị Văn Quốc Đống vô tình xé toạc lớp mặt nạ, biểu cảm trên gương mặt già nua của Lâm Quyên vô cùng đặc sắc.

"Quốc Đống... Ông..."

Văn Quốc Đống hờ hững lườm Lâm Quyên, trâm giọng nói: "Có những thứ tôi có thể cho nhưng chưa chấc bà đã câm được..."

Thôi..."

Lâm Quyên há mồm muốn giải thích nhưng nhìn ánh mắt tạnh tùng của Văn Quốc Đống, nhất thời không còn gì để nói nữa.

"Tôi và Tô Bối sẽ cùng vê nhà con bé, cũng mang cả Văn Ngọc vê, còn bà... Trước khi chúng tôi quay tại thì biết điêu dọn sạch đống đồng nát sắt vụn nhà họ Lâm các người đi."

Nghe vậy, Lâm Quyên chán nản ngôi phịch xuống ghế, một túc fâu sau vẫn chưa tấy tại bình tĩnh.

Mãi đến sau khi Văn Quốc Đống đứng dậy rời đi bà ta mới hung dữ trừng mắt vê phía Tô Bối: "Tôi không hê nói sai mà, cô đúng £à đồ sao chổi! Sao chổi"

Rõ ràng hơn hai mươi năm qua Văn Quốc Đống chưa từng để ý thân phận của bà ta, cũng chưa từng khiến bà ta mất mặt trước mọi người.

Nhưng bây giờ, vì Tô Bối mà hắn tàm khó bà ta khấp nơi, suốt ngày bênh Tô Bối.

Bây giờ một mặt khó chịu nhất, không muốn người khác biết nhất đã bị Tô Bối biết hết rồi....

Nghe vậy, Tô Bối cũng không phụ sự hy vọng của Lâm Quyên, cô nhìn bà ta với ánh mất giễu cợt: "Mẹ...

Theo tời ba nói thì... Sao chổi, sao tai họa thật sự... Hẳn không phải tà con."

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.