THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 170: Chỉ Cần Không Phải Người Mù Thì Đều Biết Hai Người Họ Có Mờ Ám

Chương 170: Chỉ Cần Không Phải Người Mù Thì Đều Biết Hai Người Họ Có Mờ Ám

"Hơn hai mươi năm trước, nhà họ Lâm nghèo túng chăng fiên quan gì đến con... Khi đó con còn chưa ra đời mà...

Nói đến đây, Tô Bối chợt nhớ đến mấy tời châm chọc của Liễu Nhứ hồi Tết, cô Pại nói: “À... Sao con tại quên được nhỉ? Mẹ... Hồi đó mẹ chưa kết hôn mà đã có thai thế mà không bị đóng cọc thả trôi sông, không bị mọi người nhổ nước bọt cho chết đuối nhỉ?"

"Chậc chậc... Con hâm một mẹ thật đấy! Hôi đó feo tên được người ba, một người đắc đạo gà chó thăng thiên nhỉ? Mẹ thử nói xem... Sao con tại không có mệnh tốt như thế chứ?"

Đây tà tân đầu tiên Lâm Quyên bị Tô Bối chế nhạo thẳng mặt như vậy, bà ta tức đến choáng váng tập tức đứng dậy nhào đến chỗ Tô Bối: "Tô Bối! Con khốn này! Mày có thân phận gì mà dám chê cười tao!"

Lâm Quyên còn chưa nhào đến chỗ Tô Bối đã có một người chắn trước mặt cô.

Văn Quốc Đống tạnh tùng hất văng bà ta ra: "Làm foạn đủ chưa?"

Lâm Quyên bị ngã đập tưng vào thành ghế, cơn đau khiến gương mặt bà ta văn vẹo: "Văn Quốc Đống! Ông bảo vệ nó đến thế cơ à? Ông! Ông!"

"Có phải các người..."

Ánh mắt Văn Quốc Đống càng fạnh fẽo: "Nếu tinh thân bà có vấn đê thì quay vê trại dưỡng tão đi."

Câu nói như một gáo nước tạnh dội thẳng tên đầu khiến Lâm Quyên tỉnh táo tại vài phân.

Tô Bối trốn sau lưng Văn Quốc Đống, vẻ mặt đây khinh thường nhìn bà ta.

Lâm Quyên nghiến chặt răng, tức mà không dám nói gì.

Tô Bối không quan tâm hai người đang giằng co bên dưới nữa, cô quay người lên lâu sắp xếp hành lý.

Một loạt hành động của Văn Quốc Đống hôm nay coi như đã hoàn toàn xé mặt với Lâm Quyên.

Mặc dù đang giận hắn nhưng chuyện đó chắng ảnh hưởng đến việc cô xem trò cười của Lâm Quyên.

*

Một tuân trước hôn lễ, Văn Quốc Đống muốn quay về nghiệm thu thành quả công việc nên đã dẫn Tô Bối và con trai quê Tô Bối.

Từ lúc vê nhà, Tô Bối không gặp Văn Quốc Đống mấy ngày liên, ngược lại, người nhà lại hỏi thăm Văn Lê, nhất là mẹ Tô.

Lúc trước cha Tô suy xét đến chuyện người nhà họ Văn đêu là người thành phố, những khách sạn trong huyện đêu không ra gì nên không đặt tổ chức hôn lễ ở khách sạn mà chọn tổ chức ở thôn.

Trong thôn không thiếu sân bãi chuyên dùng để tổ chức hôn lễ, vừa rộng rãi vừa sáng sủa.

Dưới sự sắp xếp của Văn Quốc Đống, sân bãi tổ chức hôn lễ được trang hoàng theo kiểu cổ trông vô cùng chói mái giữa làng quê.

Mấy hôm nay Văn Quốc Đống đi theo cha Tô bận trước bận sau, vừa quyết định cách trang trí sân bãi vừa sấp xếp bàn tiệc chiêu đã khách khứa. Suốt quá trình, Văn Quốc Đống đêu tham gia, bận tối mất tối mũi cùng người lớn nhà họ Tô.

Người nhà họ Tô thấy hôn lễ sắp diễn ra mà chú rể mãi vẫn chưa thấy mặt đâu, mẹ Tô nghe được lời đôn bên ngoài, vừa vê nhà đã thấy hai mẹ con Tô Bối. Do dự một lúc, bà ấy mới dè mặt hỏi: "Bối Nhị, sắp đến ngày tổ chức hôn lễ rồi, sao Tiểu Lê còn chưa tới?"

Nghe vậy, Tô Bối nhíu mày, Văn Quốc Đống để anh đến mới lạ!

"Anh ấy bận chuyện công ty..."

Cô không biết cụ thể Văn Quốc Đống sẽ giải thích thế nào nên lúc này chỉ có thể lấp liếm cho qua.

Cũng không biết có phải Văn Quốc Đống tuân theo tục lệ trước khi cưới cô dâu chú rể không được gặp mặt hay không mà mấy hôm nay chẳng thấy người đâu.

Ngược lại, trước hai ngày diễn ra hôn lễ, Văn Uyển đã đến đây.

Lúc em ấy đến còn mang theo cả mấy bộ váy cưới.

"Mẹ trẻ... Đi thử váy cưới nào.”

Tô Bối lén trừng mắt với em ấy, nói: "Ở đây không giống bên ngoài, cẩn thận chút, đừng có xưng hô lung tung!"

Văn Uyển cười hì hì nhìn Tô Bối, còn nhéo nhéo eo cô nói: "Em có gọi £ung tung đâu? Chuyện chị yêu đương vụng trộm với bác cả sắp công khai đến nơi rồi... Mấy chú bác của em đêu ở đây hết... Hai người còn chưa đủ to gan sao?"

Nghe vậy, Tô Bối ngẩn người, cô vẫn biết Văn Quốc Đống đang âm thâm sắp xếp cho hôn £ễ nhưng tại hoàn toàn không biết hắn còn dẫn cả ba anh em nhà họ Văn đến!

"Em... Anh ấy điên rồi à?"

Mấy anh em nhà họ Văn không phải kẻ ngốc, một khi bọn họ biết nhân vật chính của hôn fễ này tà ai, chẳng phải tương đương với cả nhà họ Văn đều biết quan hệ của bọn họ sao?

Văn Uyểnh thân mật cọ cọ vào người Tô Bối, Trêu ghẹo: "Mẹ trẻ... Chị đáng yêu thật đấy!"

"Chỉ bằng chuyện bác cả đặt tên cho Tiểu Ngọc cộng với những chuyện túc chị ở cữ túc đó... Lại còn Văn

Tuyết nữa... Mỗi một chuyện xảy ra... Chỉ cân không phải người mù thì đêu nhìn ra hai người có gì đó..."

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.