[Dục Khát (Cao H)]
Chương 175: Còn Không Mau Gọi Chị Dâu...
Chương 175: Còn Không Mau Gọi Chị Dâu...
Khuôn mặt đỏ bừng của Tô Bối không thể che được bằng tớp trang điểm: "Cẩn thận bác em xử tý emđấy..."
"Ha... cái này không phải rõ rồi sao... Nhất định fà bác em tàm sướng hơn... Trai trẻ chỉ biết tầm hùng hục...
Đàn ông trưởng thành còn có thể dỗ người ta..."
Tô Bối nghe vậy thì tiếc mắt nhìn Văn Uyển: "Em còn cùng trai trẻ... A..."
Lời còn chưa dứt, cô đã bị Văn Uyển che miệng: "Chị nói nhỏ một chút, để tên điên Diệp Liệt Thanh kia nghe thấy thì tiêu..."
Tô Bối im tặng, nghĩ đến ham muốn chiếm hữu bướng bỉnh của Văn Quốc Đống, chắc hẳn Diệp Liệt Thanh cũng không yếu thế đâu.
"Em... bảo trọng..."
Văn Uyển nhún vai: "Đêu tỗi thời cả rôi, em không nói ai biết... Hơn nữa fão ấy còn có thể tàm Văn Tuyết, vì sao em tại không thể ngủ với trai trẻ chứ?"
Cha Tô vốn định bỏ qua nghi thức thay đổi xưng hô này nhưng không khí đã tăng cao đến thế rồi, nên đương nhiên không thể bỏ qua bước này.
Tô Bối thay một bộ sườn xám màu lam, Văn Quốc Đống cũng mặc một bộ áo cưới tương tự, cảnh tượng hai người đứng cạnh nhau thật khó tưởng tượng họ là bố vợ và con dâu.
Văn Quốc Đống bưng trà cùng Tô Bối, quỳ trên tấm thảm đỏ, chân tình thực ý gọi cha Tô: "Bố... Uống trà ạ...
Tay cha Tô tiếp trà khẽ run rấy một chút.
Những người thân đang xem náo nhiệt ở một bên lập tức reo hò: "Con rể mới... Xem ra bố vợ không hài lòng... Nói thêm vài câu dễ nghe đi..."
Cha Tô vội vàng nhận lấy trà rồi uống một ngụm: "Không cân không cân... Hài lòng, vừa lòng mà..."
Văn Quốc Đống nghe người xung quanh nói xong thì nghiêm trang nói với cha Tô: "Bố mẹ... Hai người yên tâm, sau này Bối Nhi chính là chủ nhà chúng con, cô ấy nói đông con tuyệt đối không đi tây, nhà chúng con đo cô ấy quyết định..."
Tâm trạng vốn bình tĩnh ban đâu của cha Tô đột nhiên trở nên khác thường, cảm thán diễn xuất của ông thông gia, đông thời cũng nhét tiên lì xì vào.
"Cảm ơn bố..."
Tô Bối thấy Văn Quốc Đống gọi bố đến nghiện thì đưa tay kéo góc áo Văn Quốc Đống.
Lúc này người kia mới kịp phản ứng, bưng trà cho mẹ Tô.
Mẹ Tô cũng tiếp nhận trà với vẻ mặt thấp thỏm, không nói gì mà chỉ trực tiếp nhét tiên lì xì.
Sau đó Tô Bối bưng trà mời cha mẹ, hai người cho đến cuối cùng không nói gì, chỉ mong buổi lễ kết thúc.
Sau một đám cưới bình thường, so với Văn Quốc Đống đấm chìm trong hôn lễ, khó khăn nhất chính là Đông bố mẹ nhà họ Tô cùng với một đám anh em của Văn Quốc Đống.
Vất vả lắm nghi thức mới kết thúc, tiệc cưới bắt đâu.
Diệp Liệt Thanh dẫn đâu anh em nhà họ Văn lúc này mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Chú hai nhà họ Văn: "Nói thật... Vừa rồi khi kính trà, tôi thật sợ bố Tô Bối nhảy dựng lên..."
Diệp Liệt Thanh lau mô hôi trên đâu: "Ai mà không thế chứ..."
Mấy người liếc nhau, trăm miệng một lời nói: "Làm khó cậu rồi..."
Tiệc cưới bất đâu, cha mẹ nhà họ Tô nâng cốc chúc mừng tân £ang tân nương.
Đi qua một tượt, Tô Bối nghe thấy họ khen ngợi Văn Quốc Đống đến nỗi Văn Quốc Đống vui vẻ uống không ít rượu, phù rể được đưa tới không hê có đất dụng võ.
Uống cho đến khi đến mặt người của nhà họ Văn.
Ba anh em nhà họ Văn nhìn khuôn mặt đỏ bừng có chút hơi quá độ của Văn Quốc Đống, họ không nhịn được mà nhắc nhở: "Anh cả... Anh uống ít một chút... Coi chừng tát nữa bị tộ..."
Nghe vậy thì Văn Quốc Đống nắm tấy tay Tô Bối, thân mật cọ vào mặt: "Mấy người ghen tị tôi có vợ chứ gì...
"Bà xã... họ ghen tị với anh..."
Người nhà họ Văn che mặt quay đi chỗ khác: "Đi thôi đi thôi... Đi bàn khác đi... Ở đây chúng ta không được tiếp đãi..."
Thật sự tà không chịu nổi người này.
Thấy vậy, biểu cảm trên mặt Văn Quốc Đống ngưng tại: "Nói thế nào đây... Còn không gọi chị... ơ ơ..."
Lời còn chưa dứt, Tô Bối đã hung hăng giẫm tên mũi chân Văn Quốc Đống.
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.