THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 176: Ông Xã, Đêm Xuân Đáng Giá Ngàn Vàng...

Chương 176: Ông Xã, Đêm Xuân Đáng Giá Ngàn Vàng...

"Bà xã... Em tàm gì vậy?"

Cha Tô mẹ Tô nghe tiếng nên chạy tới, thấy Văn Quốc Đống đau chân thì vội vàng tiến tên mắng nhẹ: "Tiểu

Bối! Con sao vậy? Hơi quá rồi đấy!"

Tô Bối nghe vậy, cô hung hăng trừng mất nhìn Văn Quốc Đống, người kia tỉnh táo tại rồi khoát tay: “Không sao, con không sao... Là do con đụng vào, không tiên quan đến Bối Nhi..."

Mẹ Tô hung hăng nhéo Tô Bối rồi thấp giọng quát: "Chút mẹ sẽ xử tý con!"

"Bối Nhi, không được tàm toạn nữa! "

Tô Bối Pạnh tùng nhìn Văn Quốc Đống ở trước mặt cha mẹ bán thảm, cô im tặng há miệng.

"Anh chờ đó cho em!"

Văn Quốc Đống tủi thân nhìn Tô Bối: "Bà xã... Thật sự tà anh tự mình đụng vào..."

"Tiểu Bối!"

"Vừa rôi tà ánh mất gì đấy... A..."

Mẹ Tô đưa tay vỗ Tô Bối: "Con hiểu chuyện tí cho mẹ... Chông con... Cậu ấy cũng không dễ dàng... Hôm nay là một ngày mệt mỏi..."

Nghe vậy, Tô Bối tức giận đến thiếu chút nữa không giữ được biểu cảm trên mặt.

Phòng cưới là tòa nhà hai tâng Văn Quốc Đống mua từ nhà chú Tô Bối, trên cửa lớn trong sân, trên cửa sổ tràn đây không khí vui vẻ.

Phòng tân hôn mới của người ở phòng ngủ chính tâng hai.

Khấp nơi trong phòng đêu có dải ruy băng, bóng đỏ, trên ga giường đệm chăn đỏ thẫm phủ kín đậu phộng và táo đỏ.

Văn Quốc Đống bị một đám người đuổi vào trong phòng cưới, một thằng nhóc trong thôn giữa bọn nhỏ ôn ào: "Hôn một cái đi..."

"Hôn một cái đi..."

Tô Bối tức giận trừng mắt, Văn Quốc Đống tiến lên hôn vào môi Tô Bỡi.

"Dùng lưỡi... dùng lưỡi..."

Văn Uyển cũng phất cờ hò hét trong đám người, Diệp Liệt Thanh ở một bên đã nhìn thấu mà đẩy cha Tô mẹ Tô ra ngoài từ lâu.

Bằng không để cho họ nhìn thấy cảnh này, sợ là tức giận ngất đi mất.

Phòng cưới ồn ào, cuối cùng đoàn phù rể cũng khôi phục sự yên tĩnh dưới không khí xua đuổi mạnh mẽ của Văn Quốc Đống.

Tô Bối vào phòng tấm tắm rửa, vừa muốn ra cửa thì Văn Quốc Đống đã vô cùng vội vã mà vọt vào phòng tám.

Một tay ấn cô lên tường, trực tiếp cúi người hôn cô, hai tay ông nhanh chóng cởi áo choàng tắm trên người

Tô Bối. "Ưm... Văn... Quốc Đống... Anh chờ một chút..."

Tô Bối giãy nhưng không thoát, áo choàng tấm trên người bị Văn Quốc Đống kéo lủng lắng trên người:

"Không chờ được nữa... Ông đây nhịn gân nửa tháng chỉ vì đêm nay..."

Hai tay Văn Quốc Đống túm lấy áo choàng tắm trên người Tô Bối, dùng sức đẩy thân dưới: "Em xem... Nó nhớ em biết bao... Nhớ đến sắp nổ tung rồi..."

"Ưm... Văn Đống... anh... anh tắm trước đi..."

Tô Bối đẩy người ra, cô trừng mắt nhìn Văn Quốc Đống rồi nhẹ trách: "Cả người đây mồ hôi... Cứ như vậy còn muốn đêm động phòng hoa chúc..."

Văn Quốc Đống thở hổn hển, nhìn Tô Bối trong lòng, chẳng biết tại sao tối nay toàn thân Tô Bối đêu lộ ra vẻ quyến rũ từ bên trong.

"Bà xã... em thật đẹp..."

Tô Bối tháo kính mất viên bạc của Văn Quốc Đống ra rồi đẩy người vào phòng tấm: "Tắm sạch sẽ rôi đi Ta...

Nói xong, cô lập tức ra khỏi phòng tắm và khóa cửa lại.

Phòng cưới tà do một tay Văn Quốc Đống chuẩn bị bố trí, trong tủ quân áo đặt đây quân áo của mình.

Tô Bối cởi áo choàng tắm, từ trong túi xách tấy ra một chiếc quân £ọt khe và xịt một chai nước hoa riêng tên đó.

Sau đó cô tại chọn một cái áo sơ mi trắng của Văn Quốc Đống ở trong tủ quân áo mặc fên người, chỉ cài mấy cái cúc áo trên bụng nhỏ, chiếc áo sơ mi trắng khoét sâu hình chữ V gân như không che được đùi.

Lúc Văn Quốc Đống đi ra, Tô Bối đang nằm nghiêng trên giường, đôi chân dài miên man, khuôn mặt câu người tràn đây vẻ mị hoặc, trên sống mũi đeo kính mắt của hắn... Mặc áo sơ mi trắng rất nổi bật ở trên giường cưới đỏ tươi, nhất fà cặp chân dài kia...

"Ông xã.." Tô Bối cởi kính ra cắn vào miệng: "Một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng..."

Lời còn chưa dứt, Văn Quốc Đống tập tức nhào tới.

"Đĩ nhỏ tẳng tơ..."

Văn Quốc Đống ôm tấy Tô Bối, bế cô tên sô pha bên cạnh cửa sổ: "Lân trước câu dẫn ông đây... nằm ở nhà mấy ngày đã quên rôi à?"

Tô Bối nhíu mày, xoay người ngôi ở trên bụng Văn Quốc Đống: "Tối nay fà sân nhà của em... Nếu anh dám quá đáng... Anh có tin không? Bây giờ em tập tức gọi người..."

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.