[Dục Khát (Cao H)]
Chương 178: Con Có Biết Bố Chồng Con Đi Đâu Rồi Không?
Chương 178: Con Có Biết Bố Chồng Con Đi Đâu Rồi Không?
Tô bối ngẩn người: “Anh không gạt em chứ...”
Hắn không muốn nhắc đến chuyện quá khứ giữa mình và Lâm Quyên, nhưng trong tòng Tô Bối tuôn có khúc mắc.
Văn Quốc Đống kéo người Tô Bối đè dưới thân mình: “Không có, năm đó bà ta mang cái thai đến tàm náo toạn ở trong nhà anh, con fàm £foạn trong quân đội... Làm hại anh tên chức chậm mất mấy năm... Làm sao bố mẹ anh có thể tổ chức hôn fễ cho bà ta được? Ngoại trừ đi đăng ký kết hôn và thông báo cho quân đội ra...
Nhiêu năm qua chúng ta chưa từng chức hôn tã.”
“Nếu không, vì sao bà ta tàm nữ chủ nhân chân chính của nhà họ Văn... Lại bị mẹ của Văn Uyển gây khó dễ khấp nơi, thậm chí tà châm chọc? Khiến bà ta mất mặt trước mặt mọi người như vậy?”
Đúng là nhà họ Văn không ai không hận Lâm Quyên, Lâm Quyên và Văn Tuyết tàm chậm trễ không chỉ một mình hắn.
Tô Bối nằm trên ngực Văn Quốc Đống, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của người đàn ông, trong đâu không khỏi nhớ đến đủ toại đãi ngộ của Lâm Quyên fúc còn ở nhà họ Văn.
Thể diện bên ngoài của Lâm Quyên £fà do Văn Quốc Đống cho bà ta, khó chịu bên trong cũng do Văn Quốc Đống cho...
Nghĩ kỹ tại, cô nhận ra rằng Lâm Quyên đã phải chịu sự trả thù của Văn Quốc Đống gân như cả đời...
Mấy năm nay Văn Quốc Đống cho Lâm Quyên địa vị “Nữ chủ nhân nhà họ Văn nhìn như phong cảnh”, nhưng tại không quan tâm đối với bà ta, đông thời cũng từ bỏ đứa con của hai người họ.
Văn Lê... Sinh ra trong gia đình dị dạng như vậy... Đã định sẵn tà bi kịch.
Văn Quốc Đống nhận thấy được cảm xúc của Tô Bối đang dân xấu đi, khẽ hôn cổ Tô Bối: “Em không giống bà ấy... Em sẽ là nữ chủ nhân chân chính của nhà họ Văn.”
Tô Bối nghe vậy run rầy: “Em không... Ưm...”
“Anh biết em muốn cái gì... Anh không nhốt em lại... Cũng không nhốt được em...”
"Ừm..."
Tô Bối để mặc thân mình đè lên người Văn Quốc Đống, để tay của hắn tùy ý vuốt ve khấp người cô, nhẹ giọng nói: “Anh không câu hôn... Cũng chưa nói...”
Tô Bối chưa kịp nói hết câu.
Văn Quốc Đống đã bế người cô lên, đè xuống dưới, thì thâm vào tai Tô Bối: “Nửa đời còn lại của anh là của em... Chỉ là của một mình em, Tô Bối...”
"Ưm..."
Tô Bối chỉ cảm thấy hoa mất, theo giọng nói của người đàn ông rơi xuống, dương vật nóng bỏng kéo quân lót chữ T của cô ra vọt vào tiểu huyệt ướt nóng.
“Văn Quốc Đống... Anh là đồ lưu manh... A...”
Cũng không biết có phải những lời này của cô mở ra chốt mở nào đó của Văn Quốc Đống không, đột nhiên hắn đè cô xuống mạnh mẽ tàn nhẫn đâm vào rút ra.
“A... Anh nhẹ chút... Đang ở trên sô pha ưm...”
Tay Tô Bối túm chặt sô pha dưới thân, chỉ sợ mình trượt xuống khỏi ghế sô pha: “Ưm... Chồng... Chông ƠI...
Mũi hương kia càng nông hơn bay vào chóp mũi Văn Quốc Đống, lửa nóng trong cơ thể căng thăng: “Tiểu dâm đãng... Xem chồng có thao chết em không.”
"A "
Tay Tô Bối đỡ sô pha, hai chân bị Văn Quốc Đống gấp lên trước ngực, hoa huyệt dưới thân bị côn thịt nhét tràn đây: “Chồng ơi... Em ngã mất... Ưm...”
Giọng của cha Tô đột nhiên truyên đến từ cửa, làm Tô Bối giật mình đến căng chặt cơ thể, âm hộ cũng sợ hãi cắn chặt dương vật của Văn Quốc Đống.
Trận làm tình kịch liệt bị gián đoạn đột ngột, Tô Bối kìm nén sự mất tự nhiên trong giọng nói của mình và nói: “Cha... Con ngủ rồi... Có... Chuyện gì Sao?”
Cơ thể Văn Quốc Đông cứng đờ, trong phút chốc, cây gậy lớn bị tiểu huyệt ấm áp cắn chặt đến phát đau.
Tô Bối vừa trả lời xong, Văn Quốc Đống đã gấp không chờ nổi giật giật gậy thịt, dùng sức đâm sâu hơn vào trong hoa tâm.
Tô Bối rên rỉ, trừng mắt nhìn người đàn ông trên người mình.
Cha Tô đứng ở cửa nghe thấy động tĩnh trong phòng, cau mày nói: “Con có biết bố chông con đi đâu rồi không?”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.