THỂ LOẠI
...
DANH SÁCH
...

[Dục Khát (Cao H)]

Chương 179: Khi Nào Em Mới Cho Anh Được Một Cái Danh Phận Ở Trước Mặt Cha Mẹ Em?!

Chương 179: Khi Nào Em Mới Cho Anh Được Một Cái Danh Phận Ở Trước Mặt Cha Mẹ Em?!

Văn Quốc Đống trong phòng nghe vậy, thả chân Tô Bối xuống, bế người fên nhanh chóng đi đến giường tân hôn của mình rồi nằm xuống, để Tô Bối cưỡi tên người mình.

Trong đêm yên tĩnh, giưtởng tân hôn phát ra âm thanh vô cùng rõ ràng.

Thân thể Tô Bối trong nháy mắt cứng ngắc, không dám động đậy, nhưng Văn Quốc Đống tại câm cây gậy thịt ấn mạnh vào fỗ hoa, cây gậy xuyên pqua từng tớp mị thịt hung hăng đâm vào.

“Shh...”

Tô Bối căng thẳng, hai tay ôm fấy cánh tay Văn Quốc Đống, không khỏi ngẩng đâu rên rỉ.

Một túc £âu sau, cô mới khàn giọnvg nói: "Con... Con không biết... Ba đi đâu rôi... Chắc tà đã đi ra ngoài với mấy người anh em của mình..."

Văn Quốc Đống tiếc mắt nhìn Tô Bối đang nói dối không vấp tí nào, con ngươi trâm xuống, bàn tay to hung hăng nắm chặt cặp đào non trước ngực Tô Bối.

“Nói bậy... Ông đây rõ ràng đang ở trong tiểu huyệt dâm đãng của bà xã tẳng tơ...”

Văn Quốc Đống một bên thao một bên bóp mông Tô Bối, thấp giọng nói: "Cái tỗ nhỏ của bà xã tẳng tơ vừa ướt vừa nóng... Sau khi cha vợ đến £ại càng cắn chặt rất thoải mái... Rất muốn cắm ở trong cái £ỗ nhỏ của bà xã tăng tơ cả đời không rút ra..."

“Lưu... Lưu manh...” Tô Bối cắn môi dưới đến mức đau đớn, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động bất thường nào.

Nhưng ở đây cũng có một tên cẩu nam nhân như Văn Quốc Đống này, trong bóng đêm yên tĩnh, Văn Quốc

Đống dùng hai tay bóp mông Tô Bối ra sức đẩy côn thịt.

"Đừng... đừng... ông xã... cha... cha ở bên ngoài..."

Tô Bối gân như phát điên vì sự tra tấn của Văn Quốc Đống, rõ ràng đây không phải thời điểm thích hợp để vạch trân mối quan hệ của bọn họ.

“Em ăn dấm chua của Lâm Quyên... không cho ông đây ăn dấm chua của Văn Lê?!”

Văn Quốc Đống hạ giọng, nói với giọng đây căm ghét: “Em định khi nào thì cho anh được một cái danh phận ở trước mặt cha mẹ em?!”

Nghe vậy, Tô Bối kìm nén đôi mất đỏ hoe, hung hăng liếc mắt: “Hiện tại không được!”

Cha mẹ cô đều là người thành thật an phận, tư tưởng lại bảo thủ, nếu như bây giờ mà biết rằng cô và cha chông mình đã lên giường, còn có đứa nhỏ...

Hôn sự này không biết sẽ biến thành cái dạng gì.

Con ngươi Văn Quốc Đống sâu thắm: “Cho anh mốc thời gian... Nếu không bây giờ anh sẽ gọi cha..."

“Anh... Vô sỉ...”

Tô Bối đặt hai tay lên ngực Văn Quốc Đống, thấy Văn Quốc Đống muốn mở miệng, vội vàng cúi người hôn người đàn ông.

“Chờ đến khi Tiểu Ngọc tròn một tuổi...”

"Không được, trăm ngày..."

Tô Bối lắc đâu: “Quá nhanh...”

Ông Tô đứng ở hành lang bên ngoài, nghe thanh âm không rõ ràng trong phòng, chân mày nhíu chặt lại.

"Tiểu Bối... Con đứng lên mặc quân áo vào... Cha có chuyện muốn nói với con..."

Nghe đến đây, Văn Quốc Đống vốn đang không thèm quan tâm bỗng nhiên thay đổi sắc mặt, Tô Bối cắn môi, hả hê nhìn người đàn ông dưới thân.

"Cha... Bây giờ đã khuya rồi... Có chuyện gì... Ư... Không thể chờ ngày mai rồi nói sao..."

"Con mau mặc quân áo tử tế xuống lâu, cha ở nhà chính chờ con."

Trong giọng nói của ông Tô không nghe ra vui giận, Tô Bối đẩy Văn Quốc Đống ra muốn đứng dậy.

Nhưng cô lại bị Văn Quốc Đống giữ chặt, hắn vừa thao vừa lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn: “Đừng nóng vội... Chông bảo bọn lão Tam tới dánh lạc hướng cha..."

“Anh...”

Tô Bối lại một lân nữa bị sốc trước sự vô liêm sỉ của Văn Quốc Đống: “Anh có phải hay không chỉ sợ người khác không biết, chúng ta đang làm gì sao!?"

Vẻ mặt Văn Quốc Đống thờ ơ, kéo Tô Bối nằm xuống, nghiêng người ôm Tô Bối từ phía sau, thao mạnh vào trong huyệt hoa: “Hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của ông đây! Cho dù là Thiên Vương lão tử đến, cũng không thể ngăn ông đây được!”

"Ư...Cha em sẽ nghi ngờ... a...”

Ánh mắt Văn Quốc Đống thâm sâu: “Nghi ngờ thì nghi ngờ. Kết hôn cũng đã kết hôn rồi, bái đường cũng bái... Cha cũng đã gọi rồi... Trà cũng uống..."

"Bây giờ tất cả đàn ông, phụ nữ và trẻ em trong tàng của em chỉ thừa nhận anh tà chú rể... Lễ tại mặt ba

ngày sau... Thăm thân thích trong thôn... Đêu fà anh,cho dù cha em có muốn sửa cũng sửa không được..."

“Ưm... Văn Quốc Đống! Anh... đê tiện vô sỉ!”

Đến bây giở Tô Bối mới kịp phản ứng, Văn Quốc Đống đã sớm tính kế cô với cha mẹ cô.

Văn Quốc Đống nghe Tô Bối chửi bậy, ghé vào tai người nhẹ giọng nói: “Bảo bối... Ông đây nếu không đê

tiện... Làm sao có thể đi tới vị trí hôm nay?! Hửm?”

Vừa nói vừa đè Tô Bối xuống giường, hung hăng vỗ vỗ mông Tô Bối: “Lúc trước em có thể thành công £eo tên giường của chồng... Sao không ngẫm tại xem vì sao? Hử? Nếu anh không cho em cơ hội em nghĩ em có thể thành công sao?”

Hai tay Tô Bối nắm chặt ga giường đỏ thẫm, đâu gắt gao vùi vào trong chăn, căm hận nói: "Văn Quốc Đống!

Anh chờ đó cho em... a...

Văn Quốc Đống cười khẽ một tiếng, từ phía sau nặng nê đẩy hông, tiếng va chạm trong phòng vang tên.

Cha Tô ở dưới £âu đợi tâm mười phút, chưa đợi được Tô Bối, ngược £ại đợi được mấy anh em nhà họ Văn, không bao fâu sau, Diệp Liệt Thanh tại dẫn theo người chạy đi tới.

Hai nhóm người, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh...

Cuối cùng vẫn tà Diệp Liệt Thanh đưa mắt ra hiệu cho một cậu nhóc trẻ tuổi.

Người sau xấu hổ ho khan hai tiếng, hỏi: "Anh Tô... Anh xem giờ này vẫn còn sớm... Trong thôn của anh...

Có hạng mục nào đặc sắc không?!"

Lời này vừa nói ra, bâu không khí vốn đã khó xử bỗng trở nên ngưng trọng xuống.

Biểu tình trên mặt mấy anh em Văn gia giật mình: “...??”

Diệp Liệt Thanh hít một hơi mạnh, vỗ vào gáy người đó: “Mau mau cút..."

 

Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.