[Dục Khát (Cao H)]
Chương 181: “Cháu Dâu” Thành "Chị Dâu"
Chương 181: “Cháu Dâu” Thành "Chị Dâu"
Ngày đâu tân hôn, Văn Quốc Đống tràn trê sinh tực, túc nhóm người Diệp Liệt Thanh phở phạc quay vê, nhìn thấy ai đó sắc mặt rạng rỡ thì trong tòng nghẹn cứng.
Diệp Liệt Thànht xoa mặt, trâm giọng nói: "Anh cả... Anh £àm tân £ang suốt một đêm, hại mấy anh em chúng em khổ quá..."
Cha Tô tà kẻ yêu cờ, mỗi đường đi nước bước đêu thích đùa gài bẫy rậpp... Tay nghê chơi cờ đó không hê kém cạnh mấy ông già trong công viên thuộc khu vực quản hạt của bọn họ hôi còn dưới cơ sở.
Ròng rã suốt một đêm, mấy người bọn họ thay phiênv bị tra tấn, nếu chỉ có một người thì đúng tà không thể chịu nổi.
Văn Quốc Đống tiếc nhìn Diệp Liệt Thanh: "Làm quen trước đi... Tương £ai còn phải đối mặt với mẹ vợ..."
Diệp Liệt Thanh nghe vậy, tại nghĩ đến tâm trạng hôm qua bị Văn Quốc Đống nhắn tin gọi ra túc đang ở trên người Văn Uyển thì trái tim càng nhức nhối.
Tô Bối mới ngủ được một túc đã bị âm thanh ôn ào ngoài sân đánh thức.
Thấy bên cạnh không có Văn Quốc Đống, cô đứng dậy, tiện tay mặc cái áo ngủ rồi khoác áo khoác dày của hắn rồi đi xuống đâu.
Dưới lâu có một đám người đang nói chuyện, thấy Tô Bối; mọi người hơi sững sở.
Không đợi đám đàn ông đang ngồi trong phòng khách phản ứng tại, chàng trai "hạng mục đặc sắc" hôm qua mở miệng trước: "Em chào chị dâu."
Lúc này mấy người xung quanh mới định thân lại, đông thanh hô: "Chị dâu." â„w!!
Đặc biệt là ba anh em nhà họ Văn, bọn họ nhẫn nhịn một lúc lâu mới đổi cách xưng hô "Cháu dâu" hôm qua thành "Chị dâu".
Đột nhiên bị một đám đàn ông lớn hơn cô bao nhiêu tuổi chào là "Chị dâu", sắc mặt Tô Bối nóng bừng, bàn chân vừa định bước xuống cũng rụt lại.
"Mọi người cứ nói chuyện...Cứ nói chuyện đi... Tôi còn có chút việc..."
Đang nói thì thấy Văn Uyển ôm Văn Ngọc và Đường Giai đi vào cửa, cô ấy cũng chào: "Chị dâu."
Khóe mắt ba anh em nhà họ Văn giật giật: "Khụ khu... Tiểu Uyển... Loạn bối phận rồi..."
Diệp Liệt Thanh biến sắc, khóe mắt thận trọng liếc nhìn Văn Quốc Đống, khẽ nói: "Cũng không tính là gọt bừa bãi..."
Nếu tính theo bên ông ta thì gọi "Chị dâu" cũng không sai bối phận.
Văn Quốc Đống hơi nheo mắt, không phản bác cũng không đông ý với lời nói của Diệp Liệt Thanh.
Thái độ vô thanh thắng hữu thanh này khiến vẻ mặt Diệp Liệt Thành hơi vui mừng.
So với mấy anh em nhà họ Văn đang ngơ ngẩn, mấy người còn lại cảm thấy rất bình thường.
Tô Bối liếc nhìn Văn Quốc Đống, đang định cùng Văn Uyển lên lâu thì Văn Quốc Đống đột nhiên mở miệng: “Để Tiểu Ngọc đến đây gặp mặt mấy chú bác của thằng bé...”
Tô Bối giật mình, lén lút trừng mắt với Văn Quốc Đống rồi ôm con trai lên.
Văn Quốc Đống bình tĩnh nói với đám đàn ông: "Bọn họ không đến tiệc đây tháng thì cũng nên bổ sung lì xì gặp mặt..."
Sau một trận im lặng, mọi người rất biết điêu rút lì xì đã chuẩn bị trước ra.
Mợi người ở đây đêu biết rằng sự xuất hiện lân này của Văn Ngọc không chỉ chứng minh bố cậu nhóc không biết xấu hổ thay con đòi lì xì. Cho dù những người ngôi đây đêu chấp nhận thân phận của Văn Ngọc nhưng ngâm thừa nhận vẫn là ngâm thừa nhận...
Văn Lê cũng là con trai của Văn Quốc Đống nhưng bao nhiêu năm qua anh chưa từng có loại đãi ngộ này.
Hành động của Văn Quốc Đống chắc chấn là muốn tuyên bố "Thân phận" người thừa kế cho Văn Ngọc.
Con đường tương lai của Văn Ngọc sẽ dễ đi hơn người anh trai "Cùng cha khác mẹ" Văn Lê nhiêu.
Văn Uyển quét mắt nhìn tất cả những người đàn ông có mặt ở đây rồi cười hì hì nhìn Tô Bối. Chậc chậc...
Đúng tà không đặt cược sai chỗ!
Ở nông thôn, chuyện vui thường kéo dài hai ba ngày.
Cha mẹ Tô có hàng tá câu hỏi muốn hỏi nhưng tại bị tiệc rượu tiên tiếp quấn tấy, không có thời gian nói chuyện tử tế với Tô Bối nên đành phải chờ đến ngày "Lại mặt".
Ngày tại mặt hôm ấy, cha Tô dậy rất sớm, mẹ Tô nhìn chông im tặng đứng hút thuốc tá ở cửa thì do dự nói:
"Lát nữa hãy nói chuyện đàng hoàng với người ta... Đừng hấp tấp quá..."
Bố Tô rít điếu thuốc, hừ tạnh: "Hừ..."
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.