[Dục Khát (Cao H)]
Chương 182: Văn Quốc Đống... Đủ Rồi!
Chương 182: Văn Quốc Đống... Đủ Rồi!
Mới sáng sớm Tô Bối đã bị văn Quốc Đống kéo dậy đi rửa mặt.
Chắng biết hắn tìm đâu ra miếng mặt nạ mà thấy đang đắp tên mặt, vừa xoa xoa vừa nói: "Hôm nay fà ngày tại mặt không được đi muộn... Người ta cười cho đấy."
Tô Bối tiếc nhìn Văn Ngọc đang ngủ say trong nôi: "Tiểu Ngọc vẫn đang ngủ."
"Cứ để con ngủ, tát nữa anh bế cho."
Văn Quốc Đống khéo téo ôm con trai bằng một tay, tay kia câm đống túi quà "Lại mặt".
Trên đường đi, nhiêu dân tàng gặp bọn họ đêu khen ngợi Văn Quốc Đống.
"Nhìn chông nhà người ta này... Chàng trai này thương vợ thật đấy!"
"Tất nhiên rồi, con bé Tô Bối từ nhỏ đã không chịu thua kém ai, giờ gả chông cũng thế..."
"Bối Nhi vê tại mặt à?"
"Vâng."
Tô Bối đáp, nghe người nọ bảo Văn Quốc Đống là "Chàng trai" không khỏi giật giật mí mắt.
Mặc dù biết đó là xưng hô của người lớn với "Phận con cháu” nhưng vào tai Tô Bối vẫn khiến cô cảm thấy thật hoang đường, cô kéo tay áo Văn Quốc Đống đổi nhanh hơn.
Nhưng Văn Quốc Đống lại chẳng hê ngại ngùng, hắn ung dung chào hỏi lại họ hàng: "Chú Trương... Đang chuẩn bị ra đồng à?"
Nhìn ông chú được chào hỏi còn ít tuổi hơn Văn Quốc Đống, Tô Bối vội vàng kéo áo hắn, khẽ mắng: "Văn Quốc Đống... Đủ rôi!"
Người đàn ông trung niên nghe chàng trai "Quan chức" thân thiết chào một tiếng "Chú" thì cười tươi rói, gật đâu đáp: "Ư... Sắp đến Tết rồi, làm cho xong sớm rồi còn yên tâm sang năm mới..."
"Vậy chú..."
"Halzz..."
Sau đó người đàn ông gặp ai cũng liên tục khen ngợi "Văn Quốc Đống", khen Tô Bối gả cho một người chồng tốt.
Người nông thôn rất coi trọng lễ nghĩa, nếu không cô cả nhà họ Tô cũng không tung tin đôn nhảm khắp làng trên xóm dưới vì mấy năm nay Tô Bối không tổ chức hôn lễ.
Lân này, Văn Quốc Đống tổ chức hôn lễ vô cùng xa hoa, rình rang, cho nhà họ Tô đủ mặt mũi. Cộng thêm những lời Văn Quốc Đống nói với cha Tô khiến cho mọi người đều biết mấy năm nay nhà họ Văn đối xử rất tốt với Tô Bối, thế là mấy hàng xóm xung quanh càng tập trung sự chú ý vào nhà họ Tô.
Bất kể là trong hôn lễ hay sau đó, Văn Quốc Đống đều tuân thủ đúng cấp bậc lễ nghĩa với bọn họ, mấy gia đình này cũng nhận được "Món quà hào phóng" của hắn.
Người lăn lộn nhiêu năm trong quan trường, am hiểu nhất là nấm chắc lòng người...
Buổi hôn lễ Văn Quốc Đống tổ chức lân này khiến họ hàng thân thích nhà họ Tô khấp làng trên xóm dưới khen ngợi "Chồng" Tô Bối không dứt miệng.
Anh em bạn bè nhà họ Văn cũng đến đây khá đông, người nào người nấy đêu là người có mặt mũi nhưng lại không hê tỏ vẻ ta đây quan liêu với họ hàng nhà Tô Bối.
Chuyện này đã đập tan tin đồn bác cả nhà họ Tô ác ý tung ra hơn hai năm qua.
Bác cả nhà họ Tô sống cách nhà Tô Bối không xa, nhưng Tô Bối cảm thấy quãng đường này dài như thể một vạn tám ngàn dặm. Dọc đường, Văn Quốc Đống ung dung chào hỏi các bác các thím tình cờ gặp mặt đến lúc dùng trước cổng nnhaf mới thôi.
Tô Bối vừa đi đến cổng đã thấy cha mình đứng ngoài cửa với vẻ mặt u ám, cô chợt luống cuống: "Cha."
Ông Tô liếc nhìn Tô Bối, nhìn đứa trẻ mà Văn Quốc Đống đang bế, không nói gì.
Mẹ Tô oán trách chông một câu rồi mỉm cười bước ra đón quà lại mặt trong tay Văn Quốc Đống, song lại quay sang trách Tô Bối: "Bối Nhi... Sao lại để bố chông bế đứa bé... Con đúng là..."
"Ông thông gia... Vào nhà ngồi một lát đi.... Tiểu Bối còn nhỏ không hiểu chuyện..."
Nghe vậy, Văn Quốc Đống rũ mất ôm con trai vào nhà.
Tô Bối đi theo Văn Quốc Đống, vừa đi tới chỗ cha Tô đứng thì nghe ông nói: "Tiểu Bối, theo cha sang phòng bên."
Nghe vậy, cảm giác bất an trong lòng Tô Bối càng đậm: "Cha... Có chuyện gì..."
"ĐI theo cha."
Ông Tô không muốn nổi giận trước mặt Văn Quốc Đống, chỉ bỏ tai một câu rồi bỏ đi.
Tô Bối đang định xoay người thì bị Văn Quốc Đống kéo tay tại: "Anh đi cùng em.”
"Anh..."
Liếc thấy sắc mặt mẹ Tô thay đổi vài phân, Tô Bối vội nói: "Buông tay...”
Mẹ Tô nghe được chuyện sau ưng nhưng cũng không quay đâu tại, chỉ đi vào cất quà.
Văn Quốc Đống nghe cô nói vậy tại càng nắm chặt tay: "Anh đứng ngoài cửa chờ em."
Tô Bối gạt tay Văn Quốc Đống ra, hung dữ trừng mắt nhìn hắn: "Không cân..."
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.