[Dục Khát (Cao H)]
Chương 162: Bà Xã.... Vẫn Muốn Nữa... (H)
Chương 162: Bà Xã.... Vẫn Muốn Nữa... (H)
Tô Bối dùng đâu tưỡi nhẹ nhàng tiếm cây gậy thịt của Văn Quốc Đống, chậm rãi dùng cái miệng nhỏ nhấn bao tấy cây gậy khổng tô kia rồi bất chước động tác của phụ nữ trong phim mút vào.
Bàn tay to tớn với các khớp nối rõ ràng của Văn Quốc Đống đột nhiên giật mạnh, nhưng tại bị sợi dây xích kìm tại: “Bối Nhi... Ưm...”
Tô Bối ngậm trong miệng một túc, má bắt đâu cảm thấy nhức mỏi: “Ưm... Đồ của chông tớn quá... Miệng nhỏ ngậm mỏi tắm...”
Văn Quốc Đống dùng đôi bàn tay to tớn nắm chặt ga trải giường, giọng nói tràn ngập dục vọng bị đè nén:
“Bối Nhi... Nữa...”
Lời còn chưa nói xong, Tô Bối đã dùng môi hôn tên thân cây gậy đây gân xanh dữ tợn: “Chông ơi... Có muốn không.”
"Ừm "
Tất cả các giác quan trong cơ thể của Văn Quốc Đống đều tập trung vào cây gậy tớn phía dưới, đặc biệt tà cái đâu tưỡi ẩm ướt mêm mại kia, khi nhẹ nhàng tiếm cây gậy tớn, mang đến một cảm giác khó tả.
Trước mắt một mảnh đen kịt, hắn tưởng tượng ra dáng vẻ Tô Bối nằm ở giữa hai chân mình, miệng thì ngậm cây gậy thịt.
Sau một hôi im tặng, Văn Quốc Đống khàn giọng kêu tên một tiếng: “Bà xã ơi...”
" Ừm? "
Nghe được hai chữ này, động tác mút mát cây gậy thịt của Tô Bối không ngừng lại, đâu lưỡi còn thỉnh thoảng cọ vào thân côn thịt, làm cho ngọn lửa trong lông ngực Văn Quốc Đống càng bùng cháy dữ dội hơn.
“Bà xã ơi... Còn muốn... Muốn... Nữa...”
Lời còn chưa dứt, Tô Bối lại nuốt cây gậy khổng lô của Văn Quốc Đống vào trong miệng.
Khổ nỗi côn thịt của Văn Quốc Đống quá dài, căn bản không thể nuốt vào một cách dễ dàng được, chỉ có thể nuốt vào được một nửa, chiếc lưỡi mêm mại dính chặt vào gậy thịt.
“Ưm... Shh... Vợ tuyệt vời quá...”
Văn Quốc Đống sắp phát điên trước kỹ thuật trúc trắc này của Tô Bối: “Sâu hơn một chút nữa... Ưm... Đúng vậy... Lưỡi... Đâu lưỡi... Ưm...”
Tô Bối làm theo lời Văn Quốc Đống, chậm rãi ngậm cây gậy lớn, đâu lưỡi thỉnh thoảng quét qua lỗ sáo trên đầu nấm.
Điêu này làm cho hơi thở của Văn Quốc Đống trở nên nặng nê hơn một chút: “Hừ... Vợ... Nhanh, nhanh hơn một chút nữa... hừ...”
Tô Bối nghe lời, đẩy nhanh động tác trên tay và trên miệng, Văn Quốc Đống cũng căng hết người lên: “Hừ... Sấp bắn rôi...”
"A "
Động tác nhả ra của Tô Bối bị chậm lại, một luông tinh dịch nóng hổi bắn hết lên trên mặt: “Ưm... Nhiêu 4 1% quá...
Văn Quốc Đống hít một hơi thật sâu, mồ hôi nhễ nhại nằm lại xuống giường, hoàn toàn không để ý đến mớ hỗn độn ở thân dưới của mình, côn thịt dường như vẫn còn đang đấm chìm trong sự bao bọc ấm áp chặt chẽ vừa rôi.
Tô Bối lau tính dịch trên mặt, gỡ khăn bịt mất ra khỏi mặt Văn Quốc Đống, dùng ánh mắt u oán nhìn đối phương. Văn Quốc Đống nhìn mái tóc trên trán Tô Bối dính màu trắng đục, ánh mắt lại sâu thêm vài phân.
Tô Bối bôi tất cả những thứ Văn Quốc Đống bắn ra lên người của người đàn ông: “Thứ mình phun ra thì tự mình đi mà làm sạch đi...
Nói xong thì cúi người xuống hôn môi người đàn ông.
Văn Quốc Đống muốn ôm Tô Bối, khổ nỗi vừa mới di chuyển hai tay, trừ việc gây ra một đống tiếng động lạch cạch của tiếng xích sắt, thì căn bản không thể động đậy được.
“Vợơi...”
Tô Bối dùng hai tay vẽ vòng tròn quanh hạt đậu trên ngực Văn Quốc Đống, nhìn dục vọng không che giấu trong đáy mắt người đàn ông, nhẹ giọng hỏi: “Anh có nhiêu vợ như vậy... Làm sao em biết được anh đang gọi ai? Hả?”
Phân thân dưới vừa mới xuất tinh của Văn Quốc Đống không hê mêm nhũn chút nào, vẫn cương cứng như cũ: “Đang gọi cô vợ dâm đãng của anh... Vợ Bối Nhi dân đãng...”
Bàn tay nhỏ nhắn của Tô Bối lại bao phủ lấy dương vật của Văn Quốc Đống xoa nắn: “Chông ơi... Hôm nay anh muốn làm bao nhiêu lân?”
Văn Quốc Đống nhìn thẳng vào Tô Bối, không nói gì.
Tay Tô Bối không ngừng chuyển động: “Anh mà không nói thì tối nay em sẽ không cởi trói đâu...”
Văn Quốc Đống nghe vậy đột nhiên cười nhẹ một tiếng: “Vợ à... Nếu có bản lĩnh thì cứ trói anh như thế này cả đời di..."
Nếu không, kiểu gì cũng sẽ có ngày hắn thao chết cô.
Nhìn thấy dục vọng trong mắt Văn Quốc Đống, Tô Bối cảm thấy sống tưng tạnh buốt: “Chông ơi... Em sai rồi...”
Nói xong, đưa bâu vú đến bên miệng Văn Quốc Đống: “Anh nhìn xem, đâu vú cứng quá, anh mút đi mà...”
Văn Quốc Đống vừa mút đâu núm vú vừa nhìn Tô Bối: “Vợ à... Đã quá muộn rồi...”
Từ túc cô quyến rũ hắn, bay giờ muốn chịu thua thì đã quá muộn rồi.
“Ưm... Vậy thì em không cởi trói được đâu... Á!”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.