[Dục Khát (Cao H)]
Chương 163: Cắm Chết Cái Đồ Dâm Đãng Này... (H)
Chương 163: Cắm Chết Cái Đồ Dâm Đãng Này... (H)
Tô Bối còn chưa nói xong, Văn Quốc Đống đột nhiên dùng sức thoát khỏi xiêng xích trói buộc trên tay, trên cổ tay còn để fại một vệt máu.
“Anh... Sao tại... Như vậy... Ưm...”
Văn Quốc Đống ôm Tô Bối ngồi thẳng dậy, không để ý đến chút đau đớn kia trên cổ tay, ôm chặt Tô Bối vào trong fòng, thô tỗ mút tấy đâu vú của người phụ nữ.
“Ưm... Nhẹ một chút... A... Văn Quốc Đống... Đau quá...”
Không đợi Tô Bối nói hết câu, Văn Quốc Đống đã dùng hai tay nâng eo Tô Bối tên, dương vật dán sát vào âm hộ, đâm thẳng vào trong.
"Ưm..."
"Hừm..."
Hai tiếng thở dài thỏa mãn đồng thời vang fên, Văn Quốc Đống chôn đâu ở trước ngực Tô Bối vừa mút vừa găm, cây gậy thịt phía dưới bị âm đạo siết chặt: “Tiểu huyệt dâm đãng của vợ tẳng tơ chặt cứ như tà chưa từng sinh con vậy....”
"Ưm "
Tô Bối ngửa chiếc cổ thiên nga tên, hai tay ấn chặt đâu Văn Quốc Đống đè tên bâu ngực: “Đừng... Trước tiên đừng cử động nữa... Bị trướng quá rồi... Để cho em nghỉ ngơi một chút.”
Nghe vậy, Văn Quốc Đống đẩy mạnh lên trên, côn thịt khổng lô giã thẳng vào nơi sâu nhất của hoa tâm: “Cái này không thể được.”
“Á... Văn Quốc Đống... Tên khốn kiếp nhà anh...”
Văn Quốc Đống siết eo Tô Bối, ngả người ra sau, nằm thắng xuống, mạnh mẽ đẩy phân eo cắm vào trong âm đạo.
“Anh không chỉ là một tên khốn kiếp... Còn là một tên khốn kiếp già đâu... Còn là một tên câm thú già đầu...
“A... A... A... Văn Quốc Đống... Đừng... Đừng nhanh như vậy...”
“Không chậm lại được...”
Văn Quốc Đống cắn răng, nhìn côn thịt ra ra vào vào tiểu huyệt của Tô Bối, mật dịch ở trong âm hộ chảy ra bên ngoài như thể không phải mất tiên vậy: “Tiểu huyệt nhỏ non mêm của vợ dâm đãng nhiêu nước thật đấy... Càng cắm càng nhiêu.”
Tô Bối vừa mới sinh con xong, đã mấy tháng rồi chưa được ăn mặn, vốn dĩ định làm từ từ nhưng ai mà biết được con sói ở bên dưới đã đói từ bao lâu rồi.
Tối nay mới chỉ dụ dỗ một chút thôi mà đã phát điên rôi.
“Ưm... Chông ơi... Không được... Không được rôi... Nhanh quá...”
“Được hết mà... Vợ dâm đãng làm được mà...”
Hai mắt Văn Quốc Đống rực lửa nhìn chằm chằm vào phân thân dưới của Tô Bối, động tác ở phân thân dưới càng ngày càng mạnh mẽ.
Tô Bối chỉ cảm thấy tiểu huyệt bị cắm đến phát đau, chỗ sâu nhất nơi hoa tâm có từng đợt lại từng đợt đau nhức, một sự đau nhói sung sướng không nói thành lời: “A... Chông... Chồng ơi...”
Văn Quốc Đống làm như không nghe thấy lời câu xin tha của Tô Bối, trong đâu chỉ tràn ngập một suy nghĩ duy nhất.
“Thao chết cái đồ lắng lơ này.”
Cơ thể Tô Bối phập phông lên xuống ở trên người Văn Quốc Đống, sau một cơn căng trướng đau đớn nơi hai bâu ngực, nước sữa phun thẳng xuống bụng dưới của Văn Quốc Đống.
“Chông ơi... Ưm...”
Văn Quốc Đống di chuyển chân, khàn giọng dỗ dành: “Vợ ngoan... Tháo xích ở chân ra nào... Ưm.”
Tô Bối nghe vậy thì lắc đâu, nhưng Văn Quốc Đống lại tăng lực cắm lên: “A... Anh...”
“Vợ ngoan... Mau cởi trói...”
“ Anh... Đồ câm thú...”
Tô Bối loạng choạng, tay trở nên mêm nhữn phải mất một lúc lâu mới có thể cởi xích trói ở chân của Văn Quốc Đống ra.
Sau khi được tự do, Văn Quốc Đống lập tức đè Tô Bối xuống dưới người, gập hai chân của cô lên trước ngực, đè chặt xuống giường thao liên hôi.
“Ưm... Chông ơi...”
Móng tay ở hai tay Tô Bối cào hết vệt máu này đến vệt máu khác lên trên lưng Văn Quốc Đống: “Chậm...
Chậm một chút... A...”
Khoái Cảm ở bên trong hoa huyệt đến vừa nhanh vừa mãnh liệt, toàn thân Tô Bối gân như sắp không thể chống đỡ được cái kiểu khoái cảm mãnh liệt này.
“Vợ dâm đãng... Tối nay đã gọi chông ơi bao nhiêu lân...”
Văn Quốc Đống đang nói, ngừng lại một chút: “Thì tối nay chông sẽ làm vợ dâm đãng bấy nhiêu lân...”
“Không... Đùng mà... Đừng...”
Văn Quốc Đống đột nhiên tật người cô tại, dùng sức đâm thật mạnh vào từ phía sau: “Vợ muốn mà... Chúng ta còn phải sinh thêm năm đứa nữa... Phải nhanh fên...”
Nghe vậy, cơ thể Tô Bối đột nhiên cứng đờ: “Văn Quốc Đống... Anh không phải người...”
Hoa huyệt không nhịn được dùng sức siết tại, chỉ nghe thấy Văn Quốc Đống ở phía sau rên một tiếng.
Một tuồng nóng bỏng bỗng nhiên bắn thẳng vào sâu trong âm hộ.
Văn Quốc Đống hít một hơi thật sâu, đẩy mạnh vào trong hoa huyệt của Tô Bối: “Đô tẳng tơ! Miệng thì nói không muốn, cái tỗ nhỏ tại siết chặt như vậy!”
Tấm ga giường dưới người Tô Bối bị ướt đẫm nước sữa, cô nằm vô tực ở trên giường, nhỏ giọng nói:
“Chồng ơi... Em mệt quá...”
Văn Quốc Đống vỗ tên mông Tô Bối, tức giận nói: “Vợ à... Vẫn còn sớm tắm... Tối hôm nay chông mới bắn có một ần thôi.”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.