[Dục Khát (Cao H)]
Chương 164: Bà Xã Lẳng Lơ Đêm Nay Chảy Thật Nhiều Nước... (H)
Chương 164: Bà Xã Lẳng Lơ Đêm Nay Chảy Thật Nhiều Nước... (H)
Nghe vậy, thân thể Tô Bối run rấầy: “Vậy... nghỉ ngơi một tát có được không...”
“Không được...”
Văn Quốc Đống nhéo mông Tô Bối, côn thịt cứng rtắn còn chôn ở trong huyệt hoa nóng ẩm của Tô Bối không hê mêm xuống: “Ông đây nhịn bao fâu rôi... Thật vất vả mới được ăn mặn, mà chỉ để cho anh ăn mấy miễng thôi à?”
“Ưm...” Hoa huyệt Tô Bối siết chặt côn thịt: “Ông xã... Sau này... Có... Có rất nhiêu cơ hội a a... Ưm...”
“Anh...”
Lời còn vchưa dứt, Văn Quốc Đống ôm mông Tô Bối tại bắt đâu động đậy, côn thịt cứng rắn ở trong huyệt non vừa vào vừa ra.
Văn Quốc Đống đột nhiên cúi người đè tên tưng Tô Bối, mút ra từng dấu hôn.
“Quà sinh nhật của vợ... chông rất thích...”
Tô Bối cảm nhận được bộ ngực cứng rắn của Văn Quốc Đống sau tưng, nghiêng đâu hôn tên môi người đàn ông: “Ưm... ông xã...”
Văn Quốc Đống đè ép người, cự côn dưới thân không ngừng chọc mạnh vào trong thân thể Tô Bối, một hồi sau tiên bắn tinh dịch vào sâu âm đạo, nơi giao hợp dưới thân hai người tây tội một mảnh.
Ngoài phòng tuyết rơi lặng lẽ, nhuộm trắng phong cảnh trong sân.
Xuân sắc khí thế ngất trời trong phòng làm sao cũng không tiêu tan được.
Hai chân Tô Bối đặt trên vai Văn Quốc Đống, sữa trước ngực tràn đây nửa người trên.
“Hừ... Bà xã lắng lơ cắn thật chặt...”
Bàn tay to của Văn Quốc Đống dạo quanh trên người Tô Bối, bóp bóp núm vú tràn đây sữa, khiến cho toàn thân Tô Bối run rẩy.
“Văn Quốc Đống...!””
Dục vọng trên người Tô Bối bị Văn Quốc Đống châm ngòi, thể lực chống đỡ hết nổi tùy ý Văn Quốc Đống giầy vò.
Khoái cảm trong huyệt hoa khiến cô dân trâm luân theo, giống như Văn Quốc Đống người này, mười ngón tay siết chặt, trần trọc trên giường suốt đêm.
Đêm tuyết yên tĩnh không tiếng động, bị dục vọng đốt cháy.
Văn Quốc Đống vốn định ôm Tô Bối ra sân ngâm suối nước nóng, nhưng Tô Bối ngại dì Trương và Văn Ngọc ở bên cạnh, nói gì cũng không chịu ra sân, làm chuyện đó ngoài trời.
Bên ngoài dân dân trở nên trắng xóa.
Hai chân Tô Bối quấn ở trên lưng Văn Quốc Đống, bên trong hoa huyệt nhớp nháp không chịu nổi, trong phòng có thể nghe thấy tiếng da thịt va chạm, cũng như âm thanh giao hợp ướt át dưới thân hai người bọn họ.
“Ông xã... Chân đau quá... Ô... Không cân...” Cơ thể đây dấu vết loang lổ do đàn ông để lại: “Ông xã... Chân đau quá...”
“Ưm... sắp... sắp rồi...”
Ngón tay mảnh khảnh của Văn Quốc Đống vạch hai mép thịt ra, ác liệt trêu chọc hoa đế: “Bà xã lắng lơ đêm nay chảy thật nhiêu nước... Ư... Sau này mỗi ngày cho ông xã thao có được hay không?!”
“A... Văn... Quốc... Đống... Ưm...”
Tô Bối cắn mu bàn tay, khoái cảm bên trên hoa huyệt khiến thân thể không ngừng run rẩy: “Đồ lưu manh...”
Văn Quốc Đống đột nhiên tăng nhanh tốc độ vận động dưới thân, Tô Bối duỗi thẳng eo run rẩy một trận, mật dịch trong huyệt hoa phun ra.
“A... Bà xã lắng lơ... Cao trào rô1?!”
Tô Bối chậm lại một hồi, cắn răng, hai tròng mắt đỏ bừng trừng mắt nhìn người đàn ông trên người: “Anh...
Anh chờ... A...”
Vừa dứt lời, Văn Quốc Đống dứt khoát bắt đâu làm việc.
“Anh chờ... Anh chờ bà xã lắng lơ đến ép khô anh...”
Văn Quốc Đống vừa nói vừa ghé vào bên tai Tô Bối, thấp giọng nói: “Chồng còn chờ hai cái miệng trên dưới của bà xã lắng lơ “căn chết” chồng... Cấn chông lên đỉnh... Muốn chết...”
“Ai
Trên mặt Tô Bối nhiễm lên một tia buồn bực, không thèm hé răng.
Ngay khi Văn Quốc Đống đột nhiên tăng tốc, Tô Bối giật giật mi mắt.
Bàn tay vốn đang đặt trên eo Văn Quốc Đống đột nhiên ôm lấy cổ ai đó rồi kéo sát vào người mình, đôi môi đỏ mọng cắn dái tai của hắn, thì thâm: “Ưm... chông ơi... Hôm nay còn có thêm món quà nha...”
“Hả?”
Văn Quốc Đống không để ý tới tời nói của Tô Bối, côn thịt dùng sức đâm mạnh vào trong huyệt hoa, theo một tiếng gâm nhẹ, côn thịt bắn sâu vào trong hoa tâm.
Hai chân Tô Bối quấn ở trên người Văn Quốc Đống, hai tay gất gao ôm cổ người, thịt sữa trước ngực bị tông ngực của người đàn ông đè ép tới nỗi biến hình.
“Ưm... Ông xã...”
Văn Quốc Đống đột nhiên đem trọng tực toàn thân áp vào trên người Tô Bối, chỉ nghe người nằm dưới hừ một tiếng, cười hỏi: “Còn có tễ vật gì?”
Tô Bối mặt mày cong cong: “Ưm... Ông xã bắn nhiêu tinh dịch vào trong hoa huyệt của người ta như thế, phân quà thứ hai đương nhiên tà đứa con thứ hai của chúng ta nha...”
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.