[Dục Khát (Cao H)]
Chương 165: Tôi Sẽ Chịu Trách Nhiệm Với Tiểu Uyển...
Chương 165: Tôi Sẽ Chịu Trách Nhiệm Với Tiểu Uyển...
Tô Bối quay đâu né tránh nụ hôn của Văn Quốc Đống, kết quả thứ dưới thân người đàn ông lại dân dân ngẩng đâu lên. "A... Câm thú!"
Văn Quốc Đống rút ra rôi ôm Tô Bối, hôn người phụ nữ đang xấu hổ: "Được rồi... Không giày vò em nữa..."
Sau khi vận động kịch liệt, trên người dính nhớp khiến Tô Bối di chuyển không được tự nhiên nên lại bị Văn Quốc Đống ôm chặt hơn.
"Ông xã... Em mệt rồi..."
Nghe vậy thì Văn Quốc Đống hôn lên gáy Tô Bối: "Anh chỉ ôm thôi, không cựa quậy đâu, em ngủ đi..."
Cả người Tô Bối hết sức lực, cũng không dám lấy tuổi tác để kích thích Văn Quốc Đống nữa, cọ cọ người vào lòng hắn rồi nặng nê ngủ thiếp đi.
Nhấm mất lại rôi còn không quên dặn dò: "Lát nữa để thím Vương gọi điện thoại rồi để chú Lý đưa dì Trương và Tiểu Ngọc vê..."
"Ừm... Ngủ đi... Lát nữa anh bảo lão Lý đưa họ vê.”
Hiện tại toàn bộ người trong nhà ngoại trừ Lâm Quyên ra thì ít nhiêu cũng đêu đoán được chút manh mối.
Chẳng qua tất cả mọi người đêu không vạch trân, điêu này cũng giúp họ đỡ phải che che giấu giấu.
Văn Quốc Đống ôm Tô Bối trong fòng, bàn tay to sở trong tủ đâu giường một hồi fâu mới tấy ra một điếu thuốc.
Trong tần khói.
Lông mày Tô Bối không được tự nhiên nhíu tại, Văn Quốc Đống thấy vậy thì câm điếu thuốc cách xa một chút, hút hết điếu thuốc đó.
Lúc này Văn Quốc Đống mới cẩn thận quan sát căn phòng mới mẻ, nếu nói trước kia nơi này fà nơi yên tĩnh của hắn, tà lãnh địa riêng của hắn.
Còn bây giờ...
Nơi này dường như đã biến thành "Nhà" theo đúng định nghĩa của hắn.
Lãnh địa này dường như đã phai nhạt đi sự tạnh £ẽo trước đây bởi vì Tô Bối đã nhuộm vào đó một chút ấm áp.
Văn Quốc Đống đột nhiên ngẩng đâu, ánh mắt dừng tại ở bức tranh ở đâu giường, khóe miệng người phụ nữ dịu dàng điêm tĩnh hơi cong tên, mặt mày trìu mến nhìn vê phương xa.
Bức tranh này... Văn Quốc Đống nhíu mày, nhìn theo tâm mắt Tô Bối, vậy mà tại tìm được bóng tưng của mình ở góc bức tranh...
"Ưm..."
Tô Bối đang ngủ, mất tự nhiên kêu một tiếng, kéo Văn Quốc Đống về từ trong suy nghĩ.
Văn Quốc Đống phục hôi tinh thân, tay ôm trên eo Tô Bối tại siết chặt: "Vợ tẳng tơ...”
Văn Quốc Đống nhắm mất tại, thở phào nhẹ nhõm, kìm £òng không được mà giương khóe môi tên.
Không uổng công trận phản nghịch tuổi trung niên này của mình..
Sau bữa tiệc sinh nhật.
Người nhà họ Văn cùng với không ít khách khứa đêu được sắp xếp ở phòng trên £âu khách sạn.
Diệp Liệt Thanh vẫn ở trong khách sạn chờ đợi, đợi đến nửa đêm.
Không biết vì sao mà mắt phải Diệp Liệt Thanh vẫn cứ giật giật, Văn Uyển không nghe điện thoại, tin nhấn cũng không trả tời.
Tận đến khi chuông cửa vang fên, người đàn ông có ngoại hình xuất chúng mới thấp thỏm đứng dậy mở kì cưa.
Liễu Nhứ nhận thấy hết sự bất an của Diệp Liệt Thanh vào mất, hờ hững nhìn tướt qua ông ta rồi nhấc chân đi vào. Diệp Liệt Thanh vừa đóng cửa tại, chỉ cảm thấy trước mắt thổi qua một trận gió tạnh.
Liễu Nhứ vừa giơ tay tên, một cái tát mạnh đáp vào mặt Diệp Liệt Thanh: “Cái tát này tà tôi đánh thay bố của Văn Uyển!"
Nói xong, tại giơ tay tát thêm hai cái.
"Còn đây tà tôi tự mình đánh..."
Diệp Liệt Thanh giơ tay tau những sợi tơ máu trên khóe miệng: "Tôi..."
Còn chưa kịp dứt tời thì Liễu Nhứ tại giơ tay tát thêm một cái, thản nhiên nói: "Đây tà đánh thay Văn Uyển... Con bé tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, còn tuổi của anh cũng không nhỏ nữa rồi..."
Da mặt Diệp Liệt Thanh tuy rằng dày, nhưng mấy cái tát này của Liễu Nhứ rất đau, chỉ chốc tát sau mặt ông ta đã sưng tên.
Diệp Liệt Thanh cắn cắn tưỡi: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với Tiểu Uyển..."
Vừa dứt tời, Liễu Nhứ tại xoay cổ tay, tát thêm một cái.
"Không cân..."
Nói xong, Liễu Nhứ xoay người muốn ra ngoài.
Diệp Liệt Thanh thấy thế thì trực tiếp nghiêng người chấn ở cửa.
Bạn có thể dùng phím ← → hoặc WASD để lùi / sang chương.